chuyện kể Điện Biên Phủ trên không (2)
Trong lời kể lại của Bob Certain về những hoạt động trong khoang dưới chiếc B-52 bị bắn rơi khi gần đến mục tiêu ném bom có đoạn: “15 giây trước khi ném bom, tôi và thiếu tá Dick Johnson (hoa tiêu ra-đa) mở cửa khoang. 5 giây sau đó, tôi khởi động lại đồng hồ đếm ngược để đề phòng bất trắc. Nhưng màn hình ra-đa đột nhiên trống trơn. Tất cả thiết bị bị mất điện hoàn toàn. Qua hệ thống liên lạc nội bộ, phi công phụ Bobby Thomas hét lên: ‘Tên lửa đã bắn trúng vị trí phi công’. Tôi nhìn qua trái. Từ
Trong lời kể lại của Bob Certain về những hoạt động trong khoang dưới chiếc B-52 bị bắn rơi khi gần đến mục tiêu ném bom có đoạn: “15 giây trước khi ném bom, tôi và thiếu tá Dick Johnson (hoa tiêu ra-đa) mở cửa khoang. 5 giây sau đó, tôi khởi động lại đồng hồ đếm ngược để đề phòng bất trắc. Nhưng màn hình ra-đa đột nhiên trống trơn. Tất cả thiết bị bị mất điện hoàn toàn. Qua hệ thống liên lạc nội bộ, phi công phụ Bobby Thomas hét lên: ‘Tên lửa đã bắn trúng vị trí phi công’. Tôi nhìn qua trái. Từ ô cửa sổ, tôi thấy lửa bùng lên ở bánh máy bay. Trong đầu tôi chợt lóe lên ý nghĩ về 27 quả bom nặng 750 cân Anh (340kg) trong khoang chứa bom ngay phía sau đám cháy. Tôi quay sang hét lên với viên hoa tiêu ra-đa: ‘Thả hết chỗ bom chết tiệt này xuống đi!’”. Johnson bật chốt an toàn, nhấn công tắc cắt bom. Chiếc B-52 tê liệt. Giây sau, giọng nói của chỉ huy máy bay Don Rissi yếu ớt vang lên qua hệ thống liên lạc nội bộ: “Phi công vẫn còn sống”.
Nhận thấy đã đến lúc phải thoát khỏi máy bay, Certain gọi lớn: “Phi công phụ, hướng thoát 290”. Khoảng 10 giây sau khi chiếc B-52 bị bắn trúng, Certain và Johnson thoát ra được khỏi “pháo đài bay” trước khi nhiều tiếng nổ vang lên. Chiếc B-52 lao như một mũi tên vào một ngôi làng bên dưới và chìm trong biển lửa. Bob Certain và 2 thành viên khác bị bắt sống sau đó.



