chuyện kể những trận đánh ở đồi A1 (5)
Tại Mường Thanh, trước tình hình nguy ngập của nhiều cứ điểm ở phía đông và cả phía tây, Đại tá Pierre Langlais quyết định tập hợp tại Epervier những bộ phận còn lại của Tiểu đoàn Dù 6 mới được tăng viện chưa lâu, và Tiểu đoàn Dù 8. Langlais ra lệnh cho hai đại đội của Tiểu đoàn Dù 8, mỗi đại đội chỉ còn lại 40 người, lập tức lên Eliane 2 . Nhưng con đường lên đồi A1 đã bị chốt chặt. Langlais đành cho đại đội này chuyển sang Eliane 4 , nơi Thiếu tá Jean Bréchignac cũng đang khẩn thiết đòi tăng v
Tại Mường Thanh, trước tình hình nguy ngập của nhiều cứ điểm ở phía đông và cả phía tây, Đại tá Pierre Langlais quyết định tập hợp tại Epervier những bộ phận còn lại của Tiểu đoàn Dù 6 mới được tăng viện chưa lâu, và Tiểu đoàn Dù 8. Langlais ra lệnh cho hai đại đội của Tiểu đoàn Dù 8, mỗi đại đội chỉ còn lại 40 người, lập tức lên Eliane 2. Nhưng con đường lên đồi A1 đã bị chốt chặt. Langlais đành cho đại đội này chuyển sang Eliane 4, nơi Thiếu tá Jean Bréchignac cũng đang khẩn thiết đòi tăng viện.
Sau khi tiêu diệt được vị trí Cây đa cụt, Tiểu đoàn trưởng 251 Dũng Chi quyết định đưa một lực lượng xuống uy hiếp A3, đồng thời tổ chức một mũi đánh lên đỉnh đồi dồn quân Pháp ở A1 vào thế giữa hai gọng kìm.[5]
4 giờ sáng ngày 7 tháng 5 năm 1954, Pouget chỉ còn lại 34 lính dù, ông ta gọi điện đàm một lần nữa cho Mường Thanh, yêu cầu phải tăng viện ngay một đại đội nếu không cứ điểm sẽ bị tràn ngập. Ở đầu dây là Tham mưu trưởng, Thiếu tá Michel Vadot: "Ông muốn tôi tìm đâu ra một đại đội! Tất cả đều không còn gì".
Quân dù đã sử dụng đến những viên đạn, quả lựu đạn cuối cùng. Pouget bị thương nặng và bị đại đội trưởng 315 Nguyễn Hải Bằng bắt, trước khi trời sáng trận đánh kết thúc. Sáng ngày 7 tháng 5 năm 1954, lá cờ Quyết chiến Quyết thắng tung bay trên cao điểm A1, báo hiệu giờ tàn sắp tới của tập đoàn cứ điểm.



