Anh hùng Lực lượng vũ trang

CHUYỆN KỂ Ở ĐẠI ĐỘI 3 NHỮNG NGÀY HUẤN LUYỆN

Ninh Bình13/05/2026THPT chuyên Lương Văn Tuỵ (Đoàn phường Hoa Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm ấy, thao trường của Trung đoàn 12 đỏ rực màu đất bazan dưới cái nắng như đổ lửa. Đại đội 3 đóng quân bên triền đồi thấp, phía sau là rừng keo xanh ngắt, phía trước là bãi tập rộng mênh mông đầy hố bò, giao thông hào và bia bắn. Những ngày huấn luyện ở đó đã trở thành quãng thời gian không ai trong đơn vị có thể quên được. Tiểu đội trưởng Lâm đứng giữa sân, giọng vang như chuông: — Đại đội 3! Tập hợp! Tiếng giày đinh chạy rầm rập. Chỉ vài giây sau, cả đại đội đã đứng thành hàng thẳng tắp. Những khuôn mặt còn rất trẻ, người quê Bắc Giang, người Nam Định, người tận miền Trung nắng gió, nhưng tất cả đều chung màu áo lính. Trong hàng quân ấy, Tân là chiến sĩ mới nhỏ tuổi nhất. Cậu vừa tròn mười chín tuổi, da còn trắng, bàn tay chưa quen cầm súng nên mỗi lần tập tháo lắp AK đều chậm hơn đồng đội. Ngày đầu hành quân dã ngoại, chiếc ba lô nặng gần hai chục ký khiến vai Tân đỏ ửng. Buổi sáng hôm đó, đại đội bước vào bài huấn luyện vượt vật cản. Tiếng còi vang lên chói tai. — Xuất phát! Từng tổ lao đi giữa bụi đất mù trời. Người bò thấp qua dây thép gai, người bật qua hào sâu, có chiến sĩ trượt chân ngã lăn nhưng lại đứng dậy chạy tiếp. Mồ hôi hòa lẫn bùn đất bám đầy mặt. Đến lượt Tân, cậu vừa bò qua hố cát thì bị mắc quai súng vào dây thép. Cả người khựng lại. Phía sau, đồng đội thúc giục: — Nhanh lên Tân! Cậu cuống cuồng gỡ nhưng càng gỡ càng rối. Đúng lúc ấy, tiểu đội trưởng Lâm quay lại, nằm ép sát đất rồi kéo nhẹ quai súng giúp cậu thoát ra. — Bình tĩnh! Trên chiến trường mà hoảng là nguy hiểm lắm. Tân đỏ mặt: — Em xin lỗi tiểu đội trưởng… Lâm chỉ cười: — Ai cũng từng là lính mới thôi. Buổi trưa, cả đại đội nghỉ dưới tán keo. Người tranh thủ vá áo, người lau súng. Anh nuôi Hòa gánh nước chè xanh ra tận thao trường. Mỗi người một ca chuyền tay nhau uống ngon lành như thứ nước quý nhất đời. Chiến sĩ Bình vừa nhai lương khô vừa than: — Nắng này chắc nung chín cả đá mất! Cả tiểu đội cười ầm lên. Riêng Tân lặng lẽ xoa hai bàn chân rộp phồng. Lâm thấy vậy liền lấy trong túi ra lọ thuốc đỏ: — Đưa đây tôi bôi cho. — Em chịu được mà. — Chịu được cũng phải giữ chân. Người lính quý nhất là đôi chân hành quân. Tân ngước nhìn người tiểu đội trưởng. Gương mặt Lâm rám nắng, ánh mắt cương nghị nhưng rất gần gũi. Từ hôm ấy, Tân bắt đầu cố gắng hơn hẳn. Những ngày sau, cường độ huấn luyện càng lúc càng nặng. Sáng chạy bền năm cây số, chiều tập chiến thuật, tối học điều lệnh. Có hôm cả đại đội hành quân đêm xuyên rừng, ba giờ sáng mới về đến doanh trại. Đêm ấy trời mưa như trút. Đường rừng trơn nhẫy. Ánh đèn pin bị che kín chỉ còn le lói. Cả hàng quân lặng lẽ bước trong tiếng mưa rơi rào rạt. Bất ngờ phía trước có tiếng hô: — Đồng chí Thắng bị tụt xuống mương! Mọi người lập tức dừng lại. Thắng vốn bị sốt từ chiều nhưng vẫn xin tham gia hành quân. Trời tối khiến anh trượt chân rơi xuống hố nước bên đường. Không ai bảo ai, mấy chiến sĩ liền lao tới kéo bạn lên. Áo quần ai cũng ướt sũng, bùn đất bám kín nhưng không một lời than vãn. Đại đội trưởng Vinh soi đèn nhìn cả đơn vị rồi trầm giọng: — Các đồng chí nhớ nhé, trong quân đội, không ai bị bỏ lại phía sau. Câu nói ấy theo họ suốt những tháng ngày quân ngũ. Một tuần sau, đại đội bước vào đợt kiểm tra bắn đạn thật. Đây là nội dung khó nhất với lính mới. Từ sáng sớm, thao trường đã vang tiếng súng nổ dồn dập. Tân nằm ở tuyến bắn, hai tay hơi run. Cậu nhớ lần tập trước mình bắn trượt bia khiến cả tiểu đội tiếc ngẩn ngơ. Lâm nằm bên cạnh khẽ nói: — Đừng nhìn bia bằng mắt, hãy ngắm bằng sự bình tĩnh. Tân hít sâu. Cậu siết cò. “Đoàng!” Viên đầu tiên trúng vòng bảy. Tiếng cổ vũ phía sau vang lên: — Được rồi! Bình tĩnh tiếp đi! Viên thứ hai… rồi viên thứ ba. Khi kết thúc, bia của Tân đạt loại khá. Cậu gần như không tin vào mắt mình. Bình chạy tới đấm nhẹ vào vai bạn: — Thấy chưa, lính Đại đội 3 đâu dễ bỏ cuộc! Tối hôm ấy, cả đơn vị được nghỉ sớm hiếm hoi. Ngoài sân doanh trại, ánh trăng phủ bạc những hàng cây. Một chiếc đàn guitar cũ được mang ra. Chiến sĩ Hậu cất giọng hát bài “Năm anh em trên một chiếc xe tăng”. Tiếng hát hòa cùng tiếng cười rộn rã làm tan biến mọi mệt nhọc. Tân ngồi cạnh tiểu đội trưởng Lâm, khẽ hỏi: — Anh Lâm này, sao anh chịu khổ giỏi thế? Lâm nhìn lên bầu trời đêm: — Vì phía sau mình là gia đình, là quê hương. Người lính phải mạnh mẽ để bảo vệ những điều đó. Câu trả lời giản dị nhưng khiến Tân suy nghĩ rất lâu. Thời gian trôi nhanh, những chiến sĩ trẻ ngày nào dần thay đổi. Nước da rám nắng hơn, bước chân rắn rỏi hơn, ánh mắt cũng trưởng thành hơn. Ngày kiểm tra tổng hợp cuối khóa, Đại đội 3 phải thực hiện hành quân mang vác nặng kết hợp chiến thuật tiến công mục tiêu giả định. Nắng chang chang. Ba lô nặng trĩu. Mồ hôi chảy thành dòng trên má. Nhưng không ai tụt lại. Khi vượt con dốc cuối cùng, Tân bất ngờ thấy Bình loạng choạng. Cậu lập tức chạy tới đỡ khẩu súng cho bạn. — Để tôi mang phụ! Bình thở dốc: — Cảm ơn nhé… Tân cười: — Đại đội 3 mà, không bỏ ai lại phía sau. Nghe câu ấy, Lâm quay lại nhìn cậu rồi gật đầu đầy hài lòng. Chiều hôm đó, sau khi hoàn thành bài huấn luyện cuối cùng, cả đại đội đứng nghiêm trên sân đơn vị nghe công bố kết quả. Đại đội trưởng Vinh nói lớn: — Đại đội 3 đạt thành tích xuất sắc toàn khóa! Tiếng vỗ tay vang dội cả sân doanh trại. Nhiều chiến sĩ hét lên sung sướng. Có người ôm chầm lấy nhau như vừa chiến thắng trong một trận đánh thật sự. Riêng Tân đứng lặng vài giây. Cậu nhớ lại ngày đầu vụng về mắc súng vào dây thép gai, nhớ những đêm hành quân mưa gió, những lần chân rộp phồng tưởng không bước nổi. Tất cả đã biến cậu thành một người khác. Buổi tối cuối cùng trước khi bước vào nhiệm vụ mới, cả đại đội ngồi bên nhau dưới hàng bạch đàn. Gió đêm thổi nhè nhẹ mang theo mùi cỏ dại và đất thao trường. Tiểu đội trưởng Lâm chậm rãi nói: — Sau này dù đi đâu, tôi mong các đồng chí nhớ những ngày hôm nay. Chính gian khổ sẽ làm người lính trưởng thành. Không ai nói gì thêm. Trong ánh đèn vàng nhạt, những gương mặt trẻ tuổi lặng im nhìn nhau. Họ hiểu rằng mai này mỗi người có thể đến một đơn vị khác nhau, nhưng ký ức về Đại đội 3 — về thao trường đầy nắng gió, về tình đồng đội chia nhau từng ngụm nước, từng bước hành quân — sẽ mãi là một phần không thể quên trong cuộc đời quân ngũ của họ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn