Chuyện kể... trên dòng sông thiêng!
Và rồi giây phút linh thiêng của đêm 14 tháng 5 âm lịch cũng đến. Những bông hoa đăng thắp lên, lung linh huyền ảo, lan ra giữa dòng sông dài rộng phía trước Thành cổ Quảng Trị. Thời gian như dừng lại, chỉ có tiếng lòng của chúng tôi, những người làm báo hai tỉnh Quảng Bình, Quảng Trị cùng lãnh đạo tỉnh Quảng Trị, cán bộ và nhân dân TX. Quảng Trị, những cựu chiến binh (CCB) Thành cổ... kính cẩn nghiêng mình trước anh linh các Anh hùng liệt sỹ (AHLS) rồi thắp từng ngọn nến hoa đăng thả trôi theo dòng nước. Mỗi bông hoa đăng như một lời tri ân... “với người hy sinh, trên mảnh đất quê mình!”.
Thạch Hãn... Nghĩa trang không bia mộ Giữa không gian trầm lắng, linh thiêng, giữa những người con Quảng Bình, Quảng Trị và khắp mọi miền Tổ quốc hội tụ về chuẩn bị cho chương trình tri ân “Đêm hoa đăng trên sông Thạch Hãn”, tôi chợt nhớ đến anh Lê Bá Dương, CCB Thành cổ, người khởi nguồn cho hoạt động thả hoa, thắp nến tri ân các AHLS Thành cổ trên dòng sông Thạch Hãn. Năm 2015, sau chuyến công tác từ Quần đảo Trường Sa trở lại đất liền, ở TP. Nha Trang, tôi gặp anh Lê Bá Dương, lúc đó là Trưởng Văn phòng đại diện Báo Văn Hóa tại Khánh Hòa. Biết tôi quê Quảng Trị, anh dành cho một tình cảm khá đặc biệt. Trong câu chuyện, anh kể nhiều về cuộc chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ và hành trình tri ân đồng đội của mình từ những năm 1976. Hành trình ấy không bắt đầu từ Thành cổ Quảng Trị mà khởi phát ở Bến Tắt, cạnh Nghĩa trang liệt sỹ Quốc gia Trường Sơn, rồi vào cầu Lai Phước trên sông Hiếu, đến sông Ô Lâu và kết lại với dòng Thạch Hãn. Anh kể: Sông Thạch Hãn là điểm cuối cùng trong hành trình hương hoa của mình. Có đêm vào nằm ngủ với đồng đội trong Thành cổ, Cổ thành tràn ngập lau trắng, đêm thấy toàn đom đóm bay. Thế là mình viết “Giấc ngủ chập chờn giữa Thành cổ/Nhòa trong sáng xanh đom đóm bay/Đồng đội ơi… bao người nằm lại/Cùng tôi thao thức suốt đêm nay”.



