CHUYỆN KỂ TỪ NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ CHIẾN TRƯỜNG CAMPUCHIA
CHUYỆN KỂ TỪ NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ CHIẾN TRƯỜNG CAMPUCHIA
CHUYỆN KỂ TỪ NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ CHIẾN TRƯỜNG CAMPUCHIA
Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều hôm ấy, khi đến thăm bác Nguyễn Văn Thành – một cựu chiến binh đang sinh sống tại xã Ninh Gia. Trên ngực bác là những tấm huân chương đã ngả màu thời gian, còn trong đôi mắt ấy vẫn ánh lên niềm tự hào của một người lính.
Nhấp ngụm trà nóng, bác chậm rãi kể:
"Năm 1978, khi vừa tròn hai mươi tuổi, bác nhận lệnh lên đường sang chiến trường Campuchia. Lúc ấy, bác cũng như bao thanh niên khác, chỉ có một suy nghĩ giản đơn: Tổ quốc cần thì mình đi."
Ngày chia tay, mẹ bác đứng ở đầu ngõ, lặng lẽ lau nước mắt. Bác không dám quay lại nhìn lâu, vì sợ mình sẽ không đủ can đảm để bước tiếp.
Những ngày ở Campuchia vô cùng gian khổ. Cái nắng bỏng rát, những cánh rừng rậm, những cơn sốt rét rừng hành hạ người lính. Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là bệnh tật hay thiếu thốn, mà là sự khốc liệt của chiến tranh.
Bác kể rằng, trong đơn vị có một người đồng đội tên Hưng, quê ở miền Trung. Hai người thân nhau như anh em ruột. Họ cùng chia nhau từng bi đông nước, từng điếu thuốc và những lá thư từ quê nhà.
Một đêm đầu năm 1979, đơn vị nhận nhiệm vụ hành quân qua một khu rừng gần biên giới. Khi đang di chuyển, một tiếng nổ lớn vang lên. Đồng đội của bác đã trúng mìn.
Trong khói bụi mịt mù, anh Hưng bị thương rất nặng. Dù đau đớn, anh vẫn nắm chặt tay bác Thành và nói:
"Thành à, nếu tao không về được, mày hãy về thay tao, sống thật tốt và kể cho mọi người biết rằng chúng tao đã chiến đấu vì hòa bình."
Đó là những lời cuối cùng của anh.
Bác Thành lặng đi vài giây rồi tiếp tục:
"Ngày ấy, bác đã khóc. Lần đầu tiên trong đời người lính, bác khóc giữa chiến trường."
Những năm tháng sau đó, bác cùng đồng đội tiếp tục chiến đấu, giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi họa diệt chủng và đem lại cuộc sống bình yên cho nhiều ngôi làng.
Đến năm 1982, bác hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương.
Ngày đặt chân xuống bến xe, bác thấy mẹ mình đứng chờ từ rất sớm. Bà chạy đến ôm chầm lấy con trai, vừa khóc vừa nói:
"Vậy là con đã trở về..."
Nhưng trong niềm vui đoàn tụ ấy, bác vẫn nhớ đến những đồng đội mãi mãi nằm lại nơi đất bạn.
Bác chỉ lên tấm ảnh đen trắng treo trên bàn thờ và nói:
"Chiến tranh đã lùi xa, nhưng bác chưa bao giờ quên những người bạn của mình. Họ đã gửi lại tuổi hai mươi nơi chiến trường Campuchia để chúng ta có được cuộc sống hòa bình hôm nay."
Trước khi ra về, tôi hỏi bác:
"Nếu được sống lại tuổi hai mươi, bác có chọn lên đường một lần nữa không?"
Bác mỉm cười, ánh mắt nhìn xa xăm:
"Có chứ! Vì tuổi trẻ của bác là một thời hoa lửa. Được cống hiến cho Tổ quốc, được sát cánh cùng đồng đội, đó là điều mà bác luôn tự hào cho đến hết cuộc đời."
Tôi rời ngôi nhà nhỏ khi mặt trời đã khuất sau những đồi cà phê của Ninh Gia. Trong lòng tôi chợt hiểu rằng, có những thế hệ đã đi qua chiến tranh, mang theo cả tuổi thanh xuân của mình để đổi lấy hòa bình hôm nay. Và những câu chuyện của họ sẽ mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ tiếp bước, sống có trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước.


