Anh hùng Lực lượng vũ trang

Chuyện kể về Anh hùng liệt sĩ Trương Thành Công

Một ngày nắng ấm, chúng tôi đến thăm xã Long Tiên, nơi mà từ năm 1970 đến năm 1975 là căn cứ Tỉnh ủy Mỹ Tho, Khu ủy, Quân khu ủy. Nơi đây, trong những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ cứu nước, lực lượng An ninh vũ trang tỉnh Mỹ Tho đã sống, chiến đấu trong sự yêu thương đùm bọc, che chở và hết lòng giúp đỡ của nhân dân. Chính nơi đây, Đại đội bảo vệ Tỉnh ủy đã mưu trí, dũng cảm, chiến đấu kiên cường, chấp nhận hy sinh để hoàn thành trọng trách bảo vệ Đảng, bảo vệ a

Hải Phòng09/03/2026Sưu tầm (Trường Đại học sao Đỏ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một ngày nắng ấm, chúng tôi đến thăm xã Long Tiên, nơi mà từ năm 1970 đến năm 1975 là căn cứ Tỉnh ủy Mỹ Tho, Khu ủy, Quân khu ủy. Nơi đây, trong những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ cứu nước, lực lượng An ninh vũ trang tỉnh Mỹ Tho đã sống, chiến đấu trong sự yêu thương đùm bọc, che chở và hết lòng giúp đỡ của nhân dân. Chính nơi đây, Đại đội bảo vệ Tỉnh ủy đã mưu trí, dũng cảm, chiến đấu kiên cường, chấp nhận hy sinh để hoàn thành trọng trách bảo vệ Đảng, bảo vệ an toàn tuyệt đối cho các đồng chí lãnh đạo và khu căn cứ Tỉnh ủy Mỹ Tho. Long Tiên cũng chính là nơi Anh hùng liệt sĩ Trương Thành Công đã kiên cường chiến đấu và anh dũng hy sinh.

Anh hùng liệt sĩ Trương Thành Công.

Biết trước mục đích "viếng thăm" bất ngờ của chúng tôi, nhiều cô bác lớn tuổi đã chờ chúng tôi ở nhà má Chín Vinh, tại ấp Mỹ Thạnh A. Nhà má từng là nơi nuôi giấu, chở che Đại đội bảo vệ Tỉnh ủy trong một thời gian dài. Nghe tôi nhắc đến Anh hùng liệt sĩ Trương Thành Công, người con trai lớn của má kể : "Vì má tui nhận "nó" là con nuôi nên tui với "nó" là anh em. Tui lớn hơn "nó", nên được làm anh nhưng không gan bằng "nó". Khi chiến đấu, dù bị thương, máu me đầy mình thế mà "nó" vẫn tiến lên phía trước. Gần tới hàng rào bót giặc, "nó" quỵ xuống, tụi lính bắt, tra tấn, vùi xác "nó" ngay hàng rào. Chiến trận tạm yên, anh em ra tìm nhưng không biết chỗ, bà con mình lén làm dấu để sau này thân nhân còn có thể tìm được hài cốt. Sau ngày giải phóng, chính tui chỉ chỗ cho gia đình đem hài cốt "nó" về gần gia đình".

Rồi ông rưng rưng giải thích một hơi thật dài cho… cái sự dám gọi một Anh hùng bằng "nó": Với mọi người, với cuộc đời, liệt sĩ Trương Thành Công là Anh hùng, được Đảng và Nhà nước công nhận; nhưng với ông, người em nuôi này còn… hơn cả anh hùng, bởi một lẽ khác, ông đưa tay chỉ lên ngực trái của mình và khẳng định "nó" vẫn sống mãi mãi ở đó, là một đứa em nhỏ mới 19 tuổi, bỏ dở ước mơ học hành để thoát ly, tham gia Cách mạng, đã anh dũng chọn sự hy sinh, góp máu xương mình cho đất này được hồi sinh.

Mỗi người một câu, kể về Anh hùng liệt sĩ Trương Thành Công như một huyền thoại, với tất cả lòng kính phục yêu thương. Và rồi chân dung về một anh hùng cũng hoàn chỉnh.

Anh hùng liệt sĩ Trương Thành Công tên thật là Trương Thành Chơi, sinh năm 1952, trong một gia đình nông dân nghèo khó, cha mất sớm, ông phải cùng mẹ lao động vất vả nuôi sống gia đình. 15 tuổi, ông thoát ly tham gia Cách mạng, trở thành chiến sĩ trinh sát của lực lượng vũ trang huyện Chợ Gạo. Tháng 8/1970, ông được bổ sung về Đại đội bảo vệ Tỉnh ủy Mỹ Tho ở Long Tiên (nay thuộc xã Long Tiên, huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang). Ông đã cùng đơn vị nêu cao tinh thần cảnh giác Cách mạng, vững vàng trong mọi tình huống ác liệt. 4 năm tham gia kháng chiến, ông đã chiến đấu trên 60 trận, tiêu diệt gần 200 tên địch, góp phần cùng đồng đội bảo vệ an toàn các khu căn cứ và lãnh đạo Quân ủy, Khu ủy về đây công tác.

Tài liệu của Ban An ninh vũ trang tỉnh Mỹ Tho còn lưu lại một số trận đánh tiêu biểu mà ông đã tham gia chiến đấu hết sức gan dạ, kiên cường như: Vào tháng 5/1971, địch huy động 8 đại đội lính bảo an cùng một tiểu đoàn cơ động bằng trực thăng, chia làm nhiều mũi tấn công càn quét vào căn cứ của ta. Ông đã cùng đồng đội trong đại đội bảo vệ Tỉnh ủy Mỹ Tho dùng lựu đạn chặn đánh quyết liệt các mũi tấn công của địch. Cuộc chiến đấu kéo dài suốt 10 ngày đêm, gây cho địch những tổn thất nặng nề, buộc chúng phải rút lui, căn cứ được bảo vệ an toàn.

Một trận đánh khác vào đầu năm 1972, địch dùng 1 tiểu đoàn chủ lực bất ngờ đánh vào căn cứ Tỉnh ủy, khi đó đang có một đồng chí cán bộ Khu ủy về công tác. Trước tình thế hết sức nguy hiểm, ông được phân công cùng đồng đội chặn đánh địch ở mũi chủ yếu. Bằng cách đánh sở trường là dùng lựu đạn, suốt một tuần lễ ròng rã, địch không sao vào được căn cứ, còn bị ông và đồng đội đánh thương vong tan tác, buộc chúng phải rút lui, nhiệm vụ bảo vệ lãnh đạo được hoàn thành xuất sắc.

Tháng 3/1973, địch đưa 2 tiểu đoàn vào đánh phá căn cứ. 15 ngày chiến đấu liên tục, ông và đồng đội đã đánh lui được chúng. Nhưng vài ngày sau, chúng lại dùng 9 đại đội lính bảo an tiến đánh vào căn cứ, đơn vị ông lại một lần nữa chiến đấu ngoan cường. Chính ông mang đại liên trèo lên ngọn dừa, "xả" đạn xuống đội hình địch. Trận đó, ông bị thương nhưng vẫn không rời đội hình, vẫn sát cánh cùng đồng đội chiến đấu cho đến khi bẻ gãy cuộc càn quét của địch.

Ngoài nhiệm vụ chiến đấu bảo vệ căn cứ Tỉnh ủy, Trương Thành Công còn hăng hái tham gia mọi công tác của đơn vị: Chuyển tài liệu, tăng gia tự túc lương thực, xây dựng cơ sở, vận động quần chúng. Bất kỳ công tác nào, ông cũng làm việc với tinh thần lạc quan và hoàn thành xuất sắc, được cấp trên tin tưởng, đồng đội quí mến, nhân dân yêu thương. Và trong một trận chiến đấu rất dũng cảm, quyết liệt với địch vào ngày 09/5/1973, ông đã anh dũng hy sinh. Khi ấy ông mới 19 tuổi, là Tiểu đội phó An ninh vũ trang.

Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, thống nhất đất nước, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa Miền Nam Việt Nam truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân cho Liệt sĩ Trương Thành Công vào ngày 24/01/1976.

Câu chuyện về những chiến công vang dội của Anh hùng liệt sĩ Trương Thành Công kết thúc trong niềm cảm xúc rưng rưng. Chúng tôi rời xã Long Tiên khi chiều đã xuống, hoàng hôn tháng ba nắng vẫn còn trải trên những vườn sầu riêng sai quả trái mùa. Nhìn những vệt nắng hồng sẫm đang nhảy múa trên nhành cây, tôi cố tưởng tượng đến một Long Tiên bị bom cày đạn xới, một Long Tiên bị tàn phá đến khốc liệt, là nơi mà giặc Mỹ đã trút xuống không biết bao nhiêu là bom, pháo, chất độc khai hoang, có cả B52, bom na-pan… Nhưng không, kẻ hậu sinh như tôi không thể nào hình dung ra nổi! Chính sức sống diệu kỳ, sự trỗi dậy quyết liệt của nhân dân Long Tiên, sức mạnh đoàn kết, đồng tâm của chính quyền và nhân dân nơi đây đã xóa đi tất cả. Nơi đây, giờ chỉ có màu xanh của cây lá, có hình ảnh Đại đội bảo vệ Tỉnh ủy anh hùng trong lòng nhân dân. Đâu đó, trong những ngôi nhà ngói đỏ khang trang bên đường vang lên khúc nhạc: "… Anh Trương Thành Công kiên cường chiến đấu, đánh tan quân thù bảo vệ quê hương/ Mảnh đất Tiền Giang đã sản sinh bao người con anh hùng/ Mười chín tuổi xuân anh đã dâng hiến cuộc đời mình/ Trước lúc hy sinh anh vẫn nở nụ cười/ Hát mãi tên anh người Công an Tiền Giang anh hùng/ Hát mãi về anh, anh Trương Thành Công…".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn