CHUYỆN KỂ VỀ ANH HÙNG LIỆT SĨ VÕ THỊ SÁU (2)

Hôm nay , trong chương trình “ Câu
chuyện thời hoa lửa ”. Mình muốn kể cho các bạn nghe về một nữ anh hùng mang tên Võ Thị
Sáu trong câu chuyện “ Hoa đỏ giữa Đất Đỏ ”.
Đất Đỏ những năm kháng chiến chìm trong khói súng, trong tiếng bước chân của quân viễn
chinh đè nặng lên con đường làng nhỏ. Nhưng giữa bóng tối ấy, có một cô gái tuổi mười sáu
mang đôi mắt sáng như nắng sớm – Võ Thị Sáu.
Từ nhỏ, Sáu đã chứng kiến cảnh quê hương mình bị giày xéo. Cô bé bán trái cây ngày nào bỗng
sớm mang trong mình ngọn lửa căm thù. Mười bốn tuổi, trong lần chứng kiến lính Pháp đánh
đập dân làng, Sáu đã ném lựu đạn vào bọn lính để cứu người. Từ đó, cô trở thành nỗi ám ảnh của
quân địch, còn với dân làng, cô là ngọn lửa nhỏ bừng sáng giữa những ngày đen tối.
Sáu tham gia đội du kích Đất Đỏ. Cô nhanh nhẹn, liều lĩnh, thông thuộc từng con đường, từng
đồi cát, từng bụi cây ven bờ suối. Mỗi lần nhận nhiệm vụ, Sáu chỉ cười:
“Con gái cũng đánh Tây được chớ!”
Một buổi chiều, khi đang thực hiện nhiệm vụ trừng trị tên cai ác ôn Khom – kẻ gieo bao tội ác
xuống quê hương – Sáu đã lọt vào vòng vây. Dù bị thương, cô vẫn chiến đấu đến viên đạn cuối
cùng. Khi gươm lê của địch chém xuống, Sáu chỉ mím môi chịu đau, đôi mắt vẫn sáng, không hề
run sợ.
Bị bắt, bị tra tấn dã man, nhưng quân thù không lấy được một lời khai nào. Sáu nhỏ nhưng gan
dạ, cứng như đá núi. Bọn lính nói:
“Con nhỏ này sợ gì hết!”
Sáu trả lời, giọng bình thản như nói chuyện đời thường:
“Tao chỉ sợ nước tao không độc lập thôi.”
Ngày đưa ra Côn Đảo, Sáu vẫn nở nụ cười. Trên tàu, cô hát những bài dân ca miền Nam, hát cả
những câu ca dao mà mẹ ru cô khi nhỏ. Tiếng hát lan ra trong gió, khiến cả nhà tù lạnh lẽo cũng
phải xao động.
Đêm trước ngày bị xử bắn, cô gái mười bảy tuổi vẫn tỉnh táo đến lạ. Sáu khước từ tấm khăn bịt
mắt:
“Tôi sống làm người, chết cũng làm người. Không cần bịt mắt!”
Trên con đường dẫn ra pháp trường, Sáu ngẩng cao đầu, mái tóc rối tung trong gió biển. Từng
bước chân cô đi như dẫm lên nỗi sợ hãi của kẻ thù. Bọn lính Pháp hoảng hốt trước thần thái ấy –
thần thái của một người con gái bé nhỏ nhưng mang trong mình sức mạnh của cả dân tộc.
Viên đạn nổ vang. Cô gái tuổi mười bảy ngã xuống, nhưng đôi mắt vẫn mở, hướng về bầu trời
Côn Đảo đang ửng hồng. Trên ngực áo Sáu, cánh hoa đỏ cô hái khi còn ở đất liền bị gió cuốn, rơi
xuống cát – nhỏ bé mà kiêu hãnh như chính cuộc đời cô.
Người dân Đất Đỏ sau này vẫn truyền cho nhau câu nói:
“Có những người chết đi để cho Tổ quốc được sống.”
“Võ Thị Sáu – người con gái làm bừng sáng cả một thời hoa lửa.”
Và mãi về sau, mỗi khi đến nghĩa trang Hàng Dương, người ta vẫn để lại hoa trắng – loại hoa
Sáu thích nhất – như lời tri ân dành cho người anh hùng trẻ nhất của đất nước. Câu chuyện mình
kể đã kết thúc cảm ơn mọi người đã lắng nghe !


