Bài viết

CHUYỆN KỂ VỀ ANH HÙNG LIỆT SĨ VÕ THỊ SÁU

Chị Võ Thị Sáu (1933–1952) là nữ anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân người Đất Đỏ, Bà Rịa – Vũng Tàu. Mới 14 tuổi, chị tham gia du kích kháng chiến chống Pháp, lập nhiều chiến công. Bị bắt năm 1950, chị bị đày ra Côn Đảo và hy sinh hiên ngang năm 1952 khi chưa tròn 20 tuổi.

TP. Hồ Chí Minh25/08/2026Nguyễn Thái Thiên Tâm (Phường Long Thuận)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dưới bóng cây lê ki ma của vùng Đất Đỏ, chị Võ Thị Sáu sinh ra vào ngày 17 tháng 3 năm 1933 trong cảnh nước nhà bị thực dân Pháp đô hộ. Chứng kiến cảnh quê hương bị tàn phá, người thiếu nữ ấy đã sớm nung nấu tinh thần yêu nước và lòng căm thù giặc sâu sắc. Khi mới mười bốn tuổi, chị Võ Thị Sáu chính thức tham gia vào Đội Công an xung phong Đất Đỏ. Với vóc dáng nhỏ nhắn và sự lanh lẹ, chị dễ dàng qua mặt các trạm kiểm soát của địch để làm nhiệm vụ liên lạc, tiếp tế. Không dừng lại ở đó, chị Võ Thị Sáu còn trực tiếp tham gia vào nhiều trận đánh táo bạo, ném lựu đạn tiêu diệt các tên gian ác ôn, khiến quân thù nhiều phen khiếp vía.Đầu năm 1950, trong một trận đánh dũng cảm, chị Võ Thị Sáu không may bị giặc bắt. Kẻ thù đã dùng nhiều hình cụ tra tấn dã man, từ đánh đập đến dùng điện đến chết đi sống lại, hòng bẻ gãy ý chí của người con gái trẻ. Thế nhưng, chị Võ Thị Sáu vẫn giữ vững khí tiết, không hé môi khai nửa lời. Thực dân Pháp run sợ trước ánh mắt kiên định của chị nên đã vội vã tuyên án tử hình và lén lút đày chị ra nhà tù Côn Đảo.Rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, giặc Pháp áp giải chị Võ Thị Sáu ra bãi bắn. Bước đi giữa hai hàng lính, chị vẫn ung dung mỉm cười, tay hái một bông hoa dại cài lên mái tóc. Khi tên giám thị bước tới định dùng tấm vải đen bịt mắt, chị Võ Thị Sáu gạt phắt đi và tuyên bố một câu đanh thép rằng "không cần bịt mắt tôi, hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người". Đứng trước cái chết, chị cất cao tiếng hát bài Tiến quân ca. Giọng hát của chị vang vọng giữa biển trời Côn Đảo, át cả tiếng sóng biển rì rào khiến lũ lính hành quyết run rẩy không dám bóp cò. Trước khi loạt đạn khô khốc vang lên, chị dùng hết sức lực cuối cùng hô vang khẩu hiệu Việt Nam độc lập muôn năm. Chị hy sinh vào ngày 23 tháng 1 năm 1952, khi tuổi đời còn chưa tròn mười chín.Khi chị Võ Thị Sáu ngã xuống, điều kỳ lạ là đôi mắt chị vẫn mở to nhìn thẳng vào quân thù khiến lũ lính hành quyết và tên chúa đảo hồn xiêu phách lạc. Ngay trong đêm đó, những người tù già cùng đồng chí trong ngục đã bí mật tìm đến bãi cát Hàng Dương để vuốt mắt và đắp lại ngôi mộ cho chị. Sau ngày chị mất, những câu chuyện linh thiêng bắt đầu lan truyền khắp hòn đảo tù ngục. Người ta kể rằng hương hồn chị Võ Thị Sáu vô cùng linh thiêng, luôn bảo vệ người lương thiện và trừng trị những kẻ ác ôn. Kẻ thù căm ghét đã nhiều lần sai lính đến đập phá bia mộ, nhưng cứ mỗi lần chúng đập vỡ, thì ngay ngày hôm sau một tấm bia mới kiên cố hơn lại xuất hiện do tay người dân bí mật dựng lên.Dần dần, sự ngưỡng mộ đối với người con gái Đất Đỏ đã vượt qua ranh giới của một chiến sĩ cách mạng. Người dân Côn Đảo bắt đầu tôn thờ chị Võ Thị Sáu như một vị thần, vị thánh che chở cho cuộc sống của họ và thành kính gọi chị là Cô Sáu. Trong hầu hết các ngôi nhà trên đảo, bên cạnh bàn thờ tổ tiên đều có một góc trang trọng để thờ phụng chị. Ngay cả gia đình các chúa đảo, gác ngục người Pháp và người Mỹ thời bấy giờ cũng lén lút lập bàn thờ chị Võ Thị Sáu trong nhà vì tin rằng người thiếu nữ dũng cảm phi thường như chị chắc chắn đã hóa thần.Chị Võ Thị Sáu đã nằm lại với cát biển, nhưng chị chưa bao giờ biến mất. Ngày nay, ngôi mộ của chị tại nghĩa trang Hàng Dương luôn ngập tràn hoa cúc trắng tươi và nghi ngút khói hương bất kể ngày đêm. Người dân từ khắp mọi miền Tổ quốc khi đặt chân đến Côn Đảo đều coi việc đến viếng mộ chị là việc đầu tiên và quan trọng nhất, gửi gắm tấm lòng biết ơn sâu sắc đến người anh hùng bất tử của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn