Bài viết

CHUYỆN KỂ VỀ CỤ - NIỀM ĐAU THỜI CHIẾN TRANH -THCSKC

Hưng Yên29/12/2025Khánh Thư (Trường THCS Khoái Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHUYỆN KỂ VỀ CỤ - NIỀM ĐAU THỜI CHIẾN TRANH
GIỚI THIỆU
NGƯỜI VIẾT : PHẠM KHÁNH THƯ, LỚP 7C, TRƯỜNG TRUNG HỌC CƠ SỞ KHOÁI CHÂU
XÃ KHOÁI CHÂU , TỈNH HƯNG YÊN
BÀI VIẾT
Xin chào mọi người ! mình tên là Phạm Khánh Thư , hiện là học sinh lớp 7c , trường trung học cơ sở thị trấn Khoái Châu . Hôm nay mình muốn chia sẻ đôi chút về cụ mình là 1 cựu chiến binh từng chiến đấu trong kháng chiến chống Mỹ , và những đau khổ mà cụ mình phải trải qua trong khán chiến chống Mỹ
Mình có 1 người cụ , năm nay cũng đã ngoài 80, cụ sinh ra và lớn lên trong những năm mà thực dân Mỹ đến xâm chiếm nước ta . Cụ kể rằng cụ có 1 tuổi thơ ko mấy vui vẻ , cụ sinh ra ở 1 ngôi làng nhỏ bị ảnh hưởng rất lớn bởi chiến tranh khi cụ còn rất bé chắc chỉ tầm 2 hay 3 tuổi bố cụ đã xung phong đi ra mặt trận chiến đấu vì dân tộc , chỉ còn mẹ , cụ và những người anh chị em cụ ở nhà , sau này nhận được tin bố đã thiệt mạng trên chiến trường , mẹ cụ rất đau khổ lúc đó cụ còn quá nhỏ để hiểu được ý nghĩa của cái chết và cụ cũng không hiểu tại sao mẹ lại khóc như vậy . Sau này cụ dần hiểu ra và dần dần trong cụ cũng tích tụ nên 1 niềm căm thù vô đối dành cho giặc Mỹ , chúng không chỉ cướp đi quê hương , đất nước cụ mà còn cướp đi người cha đáng kính của cụ , sau này cụ chiến đấu không chỉ vì đân vì nước mà cụ còn chiến đấu vì người thân vì gia đình cụ. Còn nhớ hồi đó mình còn nhỏ chưa hiều chuyện ngồi bên giường nghe những chuyện thời xưa lòng bao nhiêu là thắc mắc có lần mình hỏi cụ “ cụ ơi , chiến tranh có đau không cụ”.
Cụ mình chỉ ôn tồn đáp :
- Chiến tranh đau đớn lắm cháu ạ , ko chỉ vì những vết thương về thể chất mà còn là về tinh thần , cụ còn nhớ hồi đó lúc vừa vào chiến khu cụ có quen được rất nhiều người bạn , bọn cụ coi nhau như là anh em một nhà , buồn vui gì cũng sẽ tâm sự với nhau , trong số đó còn có 1 anh đã lập gia đình và vừa nhận được tin đón được đứa con gái đầu lòng , ai cũng vui cũng mừng cho anh ta lắm cho đến khi 1 lần đi ra chiến trường …Lúc đó là chiến dịch Ấp Bắc năm 1963 còn nhớ trước chiến dịch hội cụ còn đang ngồi ăn cơm để lấy sức mà lát ramặt trận chiến đấu , anh bạn kia con nói lát nữa ra mặt trận á anh sẽ đánh lũ giặc tan tát cho bõ lòng hận thù , ai cũng cười rộ lên lúc đấy vui lắm . Cho đến khi mọi người đặt chân ra sa trường , mưa đạn bay vèo vèo mọi người đồng lòng tiến về phía trước không ít người ngã xuống và trong đó có cả…-cụ tôi trầm tư một lúc rồi nói tiếp”anh bạn đã lập gia đình kia”
Thật sự lúc đó mình rất bất ngờ và tiếc thương cho chú ấy rõ ràng chú ấy còn rất trẻ và có 1 gia đình hạnh phúc, vợ trẻ con nhỏ còn đang chờ đợi chú ở nhà . Cụ mình mắt rơm rớm lệ kể tiếp rằng Sau trận chiến đó ai ai cũng trầm mặc , ko ai nói với ai câu nào ,đến giờ ăn cơm nhìn quanh ko ai muốn ăn cả , người thì dựa đầu vào tường không có tâm trạng ăn , người thì ngồi một góc vẻ mặt vẫn ko thể chấp nhạn sự thật rằng người mới đây còn ngồi vui vẻ ăn cơm giờ thì chỉ còn là cái sác được phủ vải trắng và được đem đi từ lâu , cụ còn nói nói vào những đêm mà cụ nằm trên giường cụ vẫn còn nghe thấy tiếng gào thét , oán than và cả tiếng khóc rất đắng của đồng đọi đã khuất văng vẳng bên tai nó ám ảnh cụ đến tận bây giờ , cụ ko thể nào quên được . Sau này khi đi thăm mộ của người bạn xấu số đã khuất , cụ còn vô tình cờ gặp được người con gái mà người bạn ấy đã nhớ mong ngày gặp được nhưng cuối cùng cho đến lúc lìa đời vẫn không thể biết mặt . Bà ấy giờ đã già nhăn neo những nét nhăn của thời gian nhưng khuôn mặt có chút j đó giống với người bạn kia , hai người có trò và cụ nghe được những lời tâm sự của bà , bà nói rằng bà rất nhớ cha , bà kể lại là mẹ cũng đã đi theo cha cách đây được vài năm rồi . Sau đó , bà còn kể là bà đã có gia đình , con cái bà cũng đã lấy vợ , lấy chồng sinh con và cho bà hạnh phúc , giọng bà dần nghẹn lại và nói “Cha ơi con đã sống rất tốt rồi cha trên đó cứ vui lòng nhé”. Cụ tôi chỉ kể đến đây , không biết từ lúc nào cụ đã khóc , khóc những giọt nước mắt tiếc thương và chua sót , tiếc thương.
Cụ nói với mình “ Con à chiến tranh là khổ thế đấy cho nên chúng ta phải biết quý trọng nền hoà bình bày phải bảo vệ nó , vì đây là công sức là những giọt nước mắt là xương máu của người đã nghã xuống . Cho nên thế hệ trẻ như các con cần phải cố gắng phải lỗ lực xây dựng đất nước nghe chưa”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn