Anh hùng Lực lượng vũ trang

CHUYỆN KỂ VỀ ĐẠI TÁ, ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN LA VĂN CẦU

Hưng Yên12/11/2025Đỗ Minh Hiếu (Đoàn Thanh Niên xã Trà Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
CHUYỆN KỂ VỀ ĐẠI TÁ, ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN LA VĂN CẦU

Đại tá, AHLLVTND La Văn Cầu tên khai sinh là Sầm Phúc Hướng sinh năm 1932, Ông là người dân tộc Tày, quê ở xã Phong Nặm, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng. Khi tham gia chiến đấu Ông mới chỉ 16 tuổi, nhưng đã khai tăng lên 18 tuổi để được tham gia chiến đấu. Năm 1948, ông gia nhập Đại đội 671, một đơn vị địa phương Cao Bằng của quân đội Việt Minh (khi đó gọi là Quân đội Quốc gia Việt Nam, từ năm 1950 gọi là Quân đội nhân dân Việt Nam). La Văn Cầu được kết nạp Đảng Cộng sản Đông Dương vào năm 1950. Trong chiến tranh Đông Dương, từ năm 1948 đến năm 1952, La Văn Cầu đã tham gia chiến đấu 29 trận. Trận phục kích trên đường Bông Lau-Lũng Phầy ở Cao Bằng năm 1949, ông đã xung phong và một mình bắn chết lính Pháp trên xe tăng rồi nhảy lên xe đối phương dùng súng trên xe diệt thêm 10 lính Pháp nữa.

Trong trận đánh Đông Khê 2 thuộc Chiến dịch biên giới năm 1950, La Văn Cầu cùng đồng đội nhận nhiệm dùng bộc phá bằng thuốc nổ và mìn phá hàng rào địch để quân đoàn ta xông lên. Lúc đó địch bắn xuống như mưa khiến đồng đội của Ông hy sinh khi cách lô cốt địch khoảng 15m, hai người nữa bị địch bắn trúng và hy sinh. Vĩnh biệt đồng đội và căm thù giặc hơn, Ông quyết trả thù cho đồng đội và quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Ông ôm khối thuốc nổ lao lên, gữa làn đạn dày đặc của quân địch. Một tiếng nổ lớn vang lên, mắt ông tối sầm, Ông liên tiếp bị trúng đạn, toàn thân đau đớn. Lúc đó tưởng chết ông đã hô vang "Hồ Chủ Tịch muôn năm, Việt Nam độc lập muôn năm" rồi nhắm mắt mãn nguyện. Nhưng Ông vẫn chưa hy sinh, khi tỉnh lại một bên mình đã tê đi mất cảm giác, cánh tay phải gãy nát đầy máu… Lại nghĩ đến nhiệm vụ, Ông vục dậy tìm gói thuốc nổ, cánh tay lủng lẳng rất vướng. Ông quay xuống tìm người nhờ chặt cánh tay để tiếp tục làm nhiệm vụ, đồng đội lưỡng lự thì Ông cầu xin "Đồng chí chặt tay tôi đi, một tay tôi vẫn đánh thuốc nổ được mà, chẳng lẽ các đồng đội tôi hy sinh thành vô ích hay sao"; Đồng đội cầm lưỡi lê chặt đứt cánh tay phải của Ông, băng bó tạm thời, máu chưa ngừng chảy…Còn một cánh tay trái, Ông ôm quả bộc phá nặng 12kg tiếp tục lao lên, Ông liên tiếp bước hụt lao vì sức đã yếu. Nhớ đến lời Ban chỉ huy… phải phá cho bằng được lô cốt này vì Đông Khê giữ vị trí quan trọng, nếu không phá được lô cốt quân ta khó tiến, Ông lại xách khối thuốc nổ lao lên. Khi tiến đến gần lô cốt, chờ cho địch bắn xong đang thay băng đạn, khi tiếng súng của địch tạm ngưng không bắn, Ông xông lên đút khối thuốc nổ vào lô cốt, do tay yếu không đẩy vào sâu trong lô cốt, Ông đã dùng chân đẩy khối thuốc nổ vào. Dưới sức ép của khối thuốc nổ Ông bị ngất đi, khi tỉnh lại lô cốt đã tan tành chỉ còn đống gạch trắng xóa, bộ đội ta xung phong lao lên hàng loạt và chiếm được cứ điểm… Chiến tranh khốc liệt Anh hùng La Văn Cầu đã gửi lại chiến trường một cánh tay phải. Ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân và để lại cho hậu thế lòng biết ơn sâu sắc.

Với các thành tích trong chiến đấu, ngày 19 tháng 5 năm 1952, La Văn Cầu được phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, khi đó Ông đang là tiểu đội phó thuộc Trung đoàn 174, Đại đoàn 316. Cùng năm 1952, La Văn Cầu được trao tặng danh hiệu Anh hùng thi đua ái quốc theo Sắc lệnh số 107-SL ngày 10 tháng 8 năm 1952. Ông được phong hàm Đại tá từ năm 1985, và được tặng Huân chương Quân công, hạng nhì, hạng ba và Huân chương Kháng chiến hạng nhất.

Là một sĩ quan Quân đội nhân dân Việt Nam mang quân hàm Đại tá. Ông là một trong bảy người đã được Chủ tịch Hồ Chí Minh phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân tại Đại hội chiến sĩ thi đua toàn quốc lần I. Ông nguyên là Ủy viên trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Tên Ông đã được đặt cho nhiều trường học và một số con đường ở Thủ đô Hà Nội, thành phố Vũng Tàu, thành phố Nam Định và một khu phố ở thị trấn Nam Sách, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương. Ông là một trường hợp đặc biệt và hiếm có ở Việt Nam lẫn trên thế giới vì ngay khi còn đang sống đã được đặt tên cho những con đường. Theo Ông, việc tên Ông được dùng để đặt cho những con đường là một vinh dự. Nhưng bên cạnh đó, ông cũng băn khoăn vì nhiều người khi biết có đường phố mang tên Ông, lại tưởng Ông đã qua đời. Ông được vinh danh công dân thủ đô ưu tú năm 2019 tại Hội nghị biểu dương điển hình tiên tiến, người tốt, việc tốt tiêu biểu và vinh danh công dân thủ đô ưu tú ngày 05 tháng 11 năm 2019.

Câu chuyện và những chiến công bất diệt của Đại tá, Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu đã đi vào sử sách, Ông cùng những đồng chí, đồng đội của mình đã góp phần làm nên lịch sử và để lại cho hậu thế lòng biết ơn sâu sắc./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHUYỆN KỂ VỀ ĐẠI TÁ, ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN LA VĂN CẦU | Câu chuyện thời hoa lửa