Chuyện kể về liệt sỹ Nguyễn Duy Khánh
“ Sau bao nhiêu năm mới có ngày hòa bình. Dù hòa bình ấy cũng đã lấy đi bao máu xương dân mình…” (Còn gì đẹp hơn - Nguyễn Hùng)
Mỗi lần lời ca ấy vang lên, lại khiến trái tim ta thắt lại, không khỏi nhớ lại những hồi ức đau thương của dân tộc, sự day dứt khôn nguôi trước sự hy sinh thầm lặng của những người chiến sĩ cách mạng. Dù trên bất kì chiến trường nào hay bất cứ hoàn cảnh nào, họ vẫn anh dũng chiến đấu để mang đến cho chúng ta thời đại hòa bình, độc lập, tự do. Và câu chuyện về một cựu chiến binh giản dị, người từng chứng kiến khói lửa chiến tranh đã cho chúng ta thấy được những mất mát ấy chính là ba tôi - cựu chiến binh Nguyễn Duy Khánh.
Ba tôi sinh ra và lớn lên ở Diên Toàn, Diên Khánh, Khánh Hoà. Hoàn cảnh gia đình vô cùng khó khăn, bố là liệt sĩ đã hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ, mẹ sau đó cũng đi thêm bước nữa. Vào năm 1978, theo lệnh tổng động viên, ba tôi mới 17 tuổi đã tình nguyện tham gia nhập ngũ. Ngày 18/08/1978 ba tôi chính thức nhập ngũ. Được Huấn luyện ở trường Bộ binh Đà Nẵng, học trường Hạ sĩ quan thông tin Thuần dưỡng, Tam Kì, Đà Nẵng. Sau đó tham gia chiến dịch Cam-Pu-chia vào cuối năm 1979, với chức vụ Trung sĩ, thuộc mặt trận 479, quân khu 9. Trong quá trình tham gia chiến đấu ở Ta Keo, Cam-pu-chia, ba tôi đã bị thương và được điều trị tại bệnh viện Quân y 268 Huế, bệnh viện Quân y viện 4 Thanh Chương, Đô Lương. Đến năm 1981, thì ba tôi trở về nhà với thương tật 4/4. Và rồi ba rồi đã kết hôn và hiện có một người con gái, và ba tôi đang buôn bán tại Khối 5, phường Hoàng Mai, tỉnh Nghệ An.
Dù chiến tranh đã trôi qua, nhưng những vết thương ấy sẽ chẳng thể mờ đi. Đó không chỉ là những vết thương mà đó còn là minh chứng cho một thời lịch sử huy hoàng của dân tộc. Trong cuốn sách Chiến tranh không có khuôn mặt phụ nữ từng viết rằng: “Họ dạy chúng tôi cách bắn nhưng không dạy cách quên đi nỗi đau”. Những nỗi đau ấy sẽ theo họ suốt cuộc đời và cũng thể hiện sự anh dũng hy sinh, chiến đấu của những người chiến sĩ cách mạng. Là những thế hệ trẻ đầy nhiệt huyết, chúng ta cần phải biết ơn những hy sinh anh dũng của những anh hùng liệt sĩ, những cựu chiến binh - nhân chứng lịch sử. Và phải luôn giữ gìn những vẻ đẹp của một đất nước độc lập, tự do.



