Cựu chiến binh

CHUYỆN KỂ VỀ MỘT THỜI HOA LỬA

Khánh Hòa26/06/2026VÕ NGUYỄN NHẬT TRIẾT (ĐOÀN PHƯỜNG PHAN RANG)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHUYỆN KỂ VỀ MỘT THỜI HOA LỬA

Có những ngày tháng năm, khi tiếng ve gọi hè sủi tăm trên những vòm phượng vĩ xứ Huế, tôi lại lặng mình nhìn về một khoảng trời cũ. Ở đó, có tuổi trẻ của chúng tôi — một thế hệ không chọn nhung lụa, mà chọn khoác lên mình màu áo xanh người lính, đi qua những năm tháng mà người ta vẫn gọi bằng cái tên thật đẹp nhưng cũng đầy góc cạnh: Thời hoa lửa.

Xứ Huế của những năm tháng ấy bình dị, trầm mặc nhưng mang trong lòng nó một dòng chảy vô cùng mãnh liệt. Thế hệ chúng tôi, những chàng trai mười mươi, mười chín tuổi đầu, rời giảng đường, rời lũy tre làng, mang theo cái chất Kinh kỳ vừa lãng mạn, vừa can trường bước thẳng vào cuộc chiến.

Nói về thời hoa lửa, người ta thường nghĩ đến những tiếng bom gầm, pháo dội, đến những chiến công lẫy lừng được khắc tên. Nhưng với những người trực tiếp bước qua, ký ức đôi khi lại là những điều rất đỗi bình thường:

  • Đó là những cơn mưa rừng rả rích thấu xương ở chiến trường Trị - Thiên, nơi mà manh áo lính sờn vai, sũng nước nhưng hơi ấm của tình đồng đội thì chưa bao giờ tắt.

  • Đó là những bát cơm hẩm trộn sắn, chút muối gắm chia đôi, nhưng nụ cười vẫn nở trên môi những chàng trai tuổi đôi mươi.

  • Và đó là những đêm hành quân qua những dốc cao, vực thẳm, chỉ nhìn nhau qua ánh đèn sương mù hay chiếc mũ nan phía trước, giữ một lòng tin son sắt: "Đi là để trở về, hoặc để hồi sinh cho mảnh đất quê hương."

  • Chúng tôi không phải là những siêu anh hùng bước ra từ huyền thoại. Chúng tôi là những con người bằng xương bằng thịt. Biết đau trước họng súng của kẻ thù, biết rơi nước mắt khi chứng kiến người đồng đội vừa mới ban chiều còn san nhau điếu thuốc, đêm xuống đã mãi mãi nằm lại dưới một nhành cây rừng. Cái giá của hòa bình chưa bao giờ là rẻ, nó được đo bằng những khoảng lặng, bằng những vết thương trên da thịt và cả những vết sẹo trong tâm khảm của người trở về.

    Thế rồi chiến tranh lùi xa, những người lính năm xưa lại trở về với đời thường, tiếp tục cống hiến ở những vị trí mới, gánh vác những trọng trách mới để dựng xây quê hương. Giai đoạn từ 1990 đến 2015, khi đất nước chuyển mình đổi mới, cũng là lúc thế hệ ấy đem cái tinh thần "thép" của người lính năm xưa vào mặt trận kinh tế, xã hội, giữ vững bản lĩnh và sự trung kiên.

    Thời gian có thể làm phai mờ nhiều thứ, mái đầu xanh ngày nào giờ đã bạc màu sương gió. Nhưng "thời hoa lửa" thì chưa bao giờ tắt trong tim. Nó không cần phải được nói quá, không cần những lời ca tụng sáo rỗng hay xuyên tạc để trở nên vĩ đại. Bản thân sự hy sinh thầm lặng, lòng yêu nước thuần khiết và sự kiên cường của một thế hệ đã là một tượng đài chân thực nhất, sừng sững giữa lòng lịch sử xứ Huế nói riêng và đất nước nói chung.

    Hôm nay, nhìn dòng sông Hương phẳng lặng, nhìn thế hệ trẻ lớn lên trong hòa bình, chúng tôi mỉm cười. Bởi chúng tôi biết, những đóa "hoa" của tuổi trẻ chúng tôi năm xưa, dù đã cháy hết mình trong "lửa" đạn, thì nay đã kết trái ngọt cho đời.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn
    CHUYỆN KỂ VỀ MỘT THỜI HOA LỬA | Câu chuyện thời hoa lửa