Chuyện kể về những bức thư không gửi được – Kỷ vật của Liệt sĩ Nguyễn Thái Hòa
Trong hành trang ra trận của hàng vạn chiến sĩ trẻ thời kỳ chống Mỹ, những bức thư tay luôn là nơi gửi gắm nỗi niềm, tình yêu thương và lý tưởng sống cao đẹp. Nhiều bức thư trong số đó đã mãi mãi nằm lại nơi túi áo ngực của những người lính ngã xuống trước giờ chiến thắng. Bức thư chưa kịp gửi của Liệt sĩ Nguyễn Thái Hòa – người con của quê hương Nam Định, hy sinh tại chiến trường Tây Nguyên năm 1973 – là một kỷ vật đau thương nhưng vô cùng tự hào.
Nguyễn Thái Hòa nhập ngũ khi đang là sinh viên năm thứ hai. Trước đợt tiến công ác liệt vào căn cứ đối phương, anh ngồi dưới ánh đèn dầu tù mờ trong hầm ngầm viết thư gửi về cho mẹ và người bạn gái nơi quê nhà. Trong thư, anh viết: "Mẹ kính yêu, con biết mẹ mong con từng ngày, nhưng tiền tuyến đang gọi chúng con. Dù có phải hy sinh, con vẫn tự hào vì đã được sống những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ cho đất nước".
Bức thư vừa hoàn thành, nếp gấp chưa kịp dán kín thì tiếng pháo hiệu xuất kích vang lên. Anh xếp vội thư vào túi áo ngực rồi lao ra trận địa. Trong trận chiến đấu giằng co dữ dội, Nguyễn Thái Hòa đã anh dũng ngã xuống do một mảnh pháo của địch. Bức thư dính dòng máu đỏ của anh được đồng đội tìm thấy khi quy tập hài cốt và lưu giữ như một di vật thiêng liêng.
Những bức thư không gửi được như của Nguyễn Thái Hòa không chỉ là nỗi đau mất mát của gia đình, mà còn là di sản tinh thần vô giá của dân tộc. Nó chứng minh rằng thế hệ trẻ thời ấy bước vào chiến tranh với một tâm hồn trong sáng, tình yêu quê hương da thiết và một lòng trung thành vô hạn với Tổ quốc


