CHUYỆN KỂ VỀ NỮ ANH HÙNG LIỆT SĨ NGUYỄN THỊ MINH HỒNG - MINH NGHĨA
Giữa sóng gió thời hoa lửa tại "địa ngục trần gian" Phú Quốc, Anh hùng Liệt sĩ Nguyễn Thị Minh Hồng (mật danh Minh Nghĩa) là biểu tượng sáng ngời cho tinh thần kiên trung, bất khuất của người con gái đất biển Hàm Ninh. Tham gia mạng lưới giao liên tình báo từ năm 1962, chị đã khéo léo đóng vai người buôn bán nhỏ để mưu trí vượt qua các trạm kiểm soát nghiêm ngặt của địch, giữ vững mạch máu liên lạc, tiếp tế nhu yếu phẩm và cung cấp nhiều tin tức quân sự giá trị cho căn cứ. Khi bị bắt vào năm 197
Mỗi khi lật mở những trang sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, chúng ta thường lặng người trước những "câu chuyện thời hoa lửa" – nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh như sợi tóc, nhưng lòng yêu nước lại kiên định như bàn thạch. Trải qua hai cuộc kháng chiến trường kỳ, mảnh đất Kiên Giang không chỉ ghi dấu những chiến công hiển hách nơi rừng sâu u minh hay đồng bằng rực lửa, mà giữa trùng khơi bờ cõi, sóng biển Phú Quốc cũng mang trong mình những khúc tráng ca bất tử.
Hưởng ứng đề án "Câu chuyện thời hoa lửa", thế hệ trẻ hôm nay xin được nghiêng mình kính cẩn trước một tượng đài kiên trung của người phụ nữ biển đảo: Nữ Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Nguyễn Thị Minh Hồng - mật danh Minh Nghĩa. Câu chuyện về cuộc đời và sự hy sinh của chị là minh chứng sống động cho tinh thần vô úy, quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh của một thế hệ vàng.
Chị Nguyễn Thị Minh Hồng sinh ra và lớn lên tại làng chài Hàm Ninh, huyện đảo Phú Quốc. Vào những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, đảo ngọc Phú Quốc bị biến thành một "địa ngục trần gian" đúng nghĩa với hệ thống nhà tù man rợ, mạng lưới mật thám và đồn bốt dày đặc nhằm cô lập hoàn toàn lực lượng cách mạng.
Chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo, người con gái Hàm Ninh ấy đã không chọn con đường bình yên. Năm 1962, ở tuổi thanh xuân đẹp nhất, chị bí mật tham gia mạng lưới giao liên, tình báo của huyện Phú Quốc dưới mật danh “Minh Nghĩa”.Nhiệm vụ của chị Minh Nghĩa là đi lại giữa các khu vực kiểm soát của địch để thu thập tin tức và tiếp tế cho chiến khu. Trong bối cảnh bốn bề là biển, mọi ngả đường đều bị phong tỏa nghiêm ngặt, công việc của chị chẳng khác nào đi trên lưỡi dao. Thế nhưng, bằng sự thông minh, tháo vát, chị đã biến chiếc rổ cá của người dân chài thành một "trận địa" mưu trí. Nhiều lần, tài liệu mật và thuốc kháng sinh được chị giấu kỹ dưới đáy rổ, phía trên phủ đầy cá tươi và đá lạnh, bình tĩnh vượt qua các trạm gác trong sự bất lực của quân thù.
Không chỉ giữ vững mạch máu liên lạc, chị Minh Nghĩa còn là "tai mắt" sắc bén của cách mạng. Những thông tin về quân số, quy luật tuần tra và sơ đồ bố phòng của chi khu quân sự Phú Quốc do chị thu thập đã giúp quân ta giáng những đòn tập kích sấm sét.
Năm 1972, bước ngoặt nghiệt ngã đến khi một cơ sở trong nội thành bị vỡ, chị Minh Nghĩa bị địch bắt. Biết chị là đầu mối giao liên cốt cán nắm giữ danh sách cán bộ và các hầm bí mật, quân địch lập tức đưa chị về phòng tra tấn đặc biệt của Chi khu Phú Quốc.


