CHUYỆN KỂ VỀ THỜI HOA LỬA CỦA ÔNG CỤ NỘI
Trong căn nhà nhỏ ấm áp, mỗi lần em nhìn lên tấm huy chương lấp lánh trên ngực áo đại lễ của ông cụ nội, em lại tò mò hỏi: -Ông cụ nội ơi, thời hoa lửa là gì ạ? Ông cụ nội mỉm cười, đôi mắt hiền từ nhìn xa xăm rồi bắt đầu kể cho em nghe về những năm tháng chiến tranh tàn khốc chẳng thể nào quên.
Ông cụ nội kể rằng: "thời hoa lửa lànhững năm tháng "Lửa" đạn khói mù." là những năm tháng đất nước còn chiến tranh. Lúc đó, ông cụ nội cũng chỉ mới, mười mấy tuổi , lứa tuổi đẹp nhất đời người. Thay vì ngồi dưới mái trường bình yên, ông cụ nội và hàng ngàn người trẻ khác đã gác lại bút nghiêng để lên đường ra mặt trận. Giây phút ấy "Lửa" chính là lửa của bom đạn, của những trận chiến ác liệt. Ông cụ nội nhớ những đêm hành quân dưới bầu trời rực sáng bởi pháo sáng của địch, trên chiến trường bụi đỏ mịt mù bom đạn cụ nội. Có những lúc đói, ông cụ nội và đồng đội phải chia nhau từng củ sắn lùi, uống chung ngụm nước suối rừng đại ngàn. Những đóa "Hoa" giữa chiến trường, nhưng tại sao lại gọi là Hoa"? Ông cụ nội bảo, "Tiếng bom nổ vang trời như sấm dậy, nhưng tiếng hát của các chiến sĩ vẫn vang xa." Dù trong gian khổ, tâm hồn người lính vẫn nở hoa. Hoa của tình đồng đội. Đó là khi các chiến sĩ nhường nhau chiếc chăn ấm, chăm sóc nhau lúc ốm đau. Hoa của sự lạc quan: Giữa tiếng bom rơi, họ vẫn cất cao tiếng hát, vẫn đọc cho nhau nghe những bài thơ viết vội trên giấy sổ tay.Hoa của tuổi trẻ: Những cô gái thanh niên xung phong dù vất vả san lấp hố bom nhưng trên môi luôn nở nụ cười, trên mái tóc vẫn cài một nhành hoa rừng tươi tắn của các cô gái nữ du kích dù lúc đó "rất khổ phải trải qua thời kì "đói vàng cả mắt", "ngủ hầm chật chội".
Kết thúc câu chuyện, ông cụ nội xoa đầu em và nói: "Thời hoa lửa đã qua đi để đổi lấy màu xanh hòa bình cho các cháu hôm nay". Nhìn vào ánh mắt ông cụ nội , em hiểu rằng mỗi trang vở em viết, mỗi vườn hoa em chăm sóc, mỗi ngày em được đến trường học tập cùng bạn bè, thầy cô đều có sự hy sinh thầm lặng của thế hệ đi trước.Em cảm thấy tự hào, xúc động, biết ơn và tự hứa sẽ học tập thật tốt để xứng đáng với "thời hoa lửa" anh hùng của ông cụ nội và ông ,cha chú, để những đóa hoa của hòa bình sẽ mãi mãi tỏa hương trên đất nước Việt Nam.



