Khác

Chuyến Máy Bay Đầu Tiên 105

Câu chuyện kể về ông Phạm Văn Bình trú tại thôn La Hà Đông, xã Nam Gianh, tỉnh Quảng Trị.

Quảng Trị27/02/2026Trần Thị Thanh Nga (Đoàn xã Nam Gianh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã khép lại, mở ra một đất nước mới, kỷ nguyên mới đem lại sự tự do, độc lập, dân chủ và công bằng nhưng những vết thương về thể xác và tinh thần còn mãi ở lại với những chiến sĩ, quân lính vì bảo vệ đất nước. Những người mẹ mất con, những người vợ mất chồng, những người trẻ đánh mất tuổi thanh xuân để đổi lại 2 chữ “Hòa Bình”. Ông Phạm Văn Bình, một chiến sĩ hết lòng vì nước cũng là người thân – 1 niềm tự hào của tôi đã hết mình chiến đấu vì tổ quốc.

Trong 1 lần, cô giáo đưa ra cho chúng tôi làm một thử thách nhỏ chính là “thực hiện ước mơ của người thân”. Tôi thấy thử thách nhỏ này thật ý nghĩa và thú vị vậy nên ngay lập tức khi tôi về nhà đã hỏi mọi người về ước mơ của họ. Khi có câu trả lời, quả thật có những ước mơ mà tôi khó có thể thực hiện được, nhưng khi đọc qua một lượt các ước mơ của người thân, mắt tôi chợt dừng lại trên ước mơ của ông Bình. Ước mơ của ông không phải như mọi người mà là “ước được đi máy bay”. Tôi khá thắc mắc sao ông lại chỉ ước một điều nhỏ nhoi như vậy. Vì cũng gần đến kì nghỉ nên tôi quyết định bàn lại với mẹ cùng tất cả người thân đi du lịch một chuyến nhằm thực hiện những ước mơ của mọi người và một số người trong đó có cả ông Bình. Tôi háo hức đợi đến kì nghỉ, một tuần sau, kì nghỉ cũng đã đến, tôi háo hức đến nỗi đã dậy từ sớm để chuẩn bị. Chuyến đi này đi rất đông bao gồm gia đình tôi, gia đình ông bà ngoại và gia đình của ông Bình. Vì bên nội hôm đấy không tiện đi nên 3 gia đình chúng tôi lên đường. Khi máy bay cất cánh, tôi lười nhác tựa ra sau chiếc ghế và nằm nghỉ. Được một lúc sau, tôi quay sang phía ông Bình, tôi thấy mắt ông rưng rưng, tôi khó hiểu bèn hỏi ông:

“Có chuyện gì vậy ạ?”

“Chà! đất nước mình khác quá, thật đẹp biết bao cháu ạ!” – ông đáp.

“Sao đất nước mình khác vậy ông? Cháu không hiểu ạ!”

Ông cười rồi kể:

“Trước đó ông là một chiến sĩ được phân công sang biên giới Việt Nam - Lào để chống bọn giặc ngoại xâm Khmer đỏ. Lúc đó ông được đi máy bay đấy cháu ạ! Đó là chuyến máy bay đầu tiên ông được đi cùng đồng đội của ông. Khi đó đất nước chìm trong một màu đen của khói, bom đạn và màu đỏ của những vũng máu, của sự hy sinh. Lúc đó trong lòng ông thấy xót lắm và ông chỉ nghĩ trong đầu là “phải đánh, phải thắng, phải đem lại hòa bình”. Ông lặp đi lặp lại câu nói đó mãi cho đến lúc quân ta chiến thắng. Quân ta trở về với chiến thắng lừng lẫy lắm. Lúc đó ông vui lắm, nhìn nụ cười của bà con, dân làng mà ông không kìm được. Có điều...”

“Sao vậy ạ, rồi sao nữa ông” – Tôi vội nói lớn, nghe đến đây lòng tôi đã tràn đầy cảm xúc dâng trào háo hức để ông kể tiếp câu chuyện.

“Có điều... đồng đội của ông, họ đã hy sinh rồi, trước khi nhắm mắt họ nở nụ cười mong rằng đất nước sớm được hòa bình. Nếu bây giờ họ còn sống thì hay biết bao.”

Tôi vừa hạnh phúc vừa xúc động rồi tôi hỏi ông một câu khiến tôi hiểu ra rằng vì sao đất nước lại khác và vì sao ước mơ của ông Bình lại không hề nhỏ bé như tôi nghĩ.

“Nhưng tại sao ông lại có ước mơ là được đi máy bay vậy ông?” – Tôi hỏi.

“Ông muốn đi máy bay vì ông muốn nhìn lại đất nước thêm một lần nữa. Cháu nhìn xem đất nước bây giờ đây đầy màu sắc, bầu trời trong xanh và lá cờ đỏ sao vàng bay phấp phới khác hoàn toàn với ngày xưa. Và ông muốn những người bạn mình được nhìn ngắm đất nước tuyệt đẹp của chúng ta.”

“Nhưng...” – Tôi nói.

Ông cười: “đúng, mặc dù những người bạn của ông đã mất nhưng họ sẽ luôn ở cùng ông.” Nói rồi ông lấy ra những kỷ vật mà bạn ông để lại như khăn tay, lá thư... Nói xong ông lại thở dài với khuôn mặt hơi trầm buồn.

Tôi vội hỏi: “Còn chuyện gì nữa ạ?”

“À, chỉ là nhà nước chưa công nhận ông là chiến sĩ thôi cháu, nhiều lần ông nộp giấy để xin được cấp phép là chiến sĩ mà... họ chưa nhận. Nhưng mà không sao cháu, được đóng góp cho đất nước là ông vui rồi.”

Tôi không biết phải an ủi ông như thế nào nhưng trong suốt quá trình du lịch ấy tôi thấy ông rất vui vẻ. Điều cuối cùng tôi mong cho ông là luôn sống vui vẻ và sớm được nhà nước cấp phép là chiến sĩ đích thực.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn