CHUYỆN MẸ SUỐT CHÈO ĐÒ
Trong những năm chiến tranh chống Mỹ, ở tỉnh Quảng Bình có một dòng sông rộng tên là sông Nhật Lệ. Những ngày ấy, bom đạn kẻ thù đánh phá dữ dội, cầu đường bị hư hỏng rất nhiều. Muốn sang bờ bên kia, bộ đội và dân công phải đi bằng đò. Người chèo đò nổi tiếng nhất nơi đó là mẹ Suốt. Mẹ đã lớn tuổi, mái tóc bạc trắng vì nắng gió. Dáng mẹ gầy nhưng rất nhanh nhẹn. Ngày nào mẹ cũng chèo chiếc đò nhỏ đưa bộ đội qua sông.
CHUYỆN MẸ SUỐT CHÈO ĐÒ
Mẹ Suốt!
Trong những năm chiến tranh chống Mỹ, ở tỉnh Quảng Bình có một dòng sông rộng tên là sông Nhật Lệ. Những ngày ấy, bom đạn kẻ thù đánh phá dữ dội, cầu đường bị hư hỏng rất nhiều. Muốn sang bờ bên kia, bộ đội và dân công phải đi bằng đò.
Người chèo đò nổi tiếng nhất nơi đó là mẹ Suốt.
Mẹ đã lớn tuổi, mái tóc bạc trắng vì nắng gió. Dáng mẹ gầy nhưng rất nhanh nhẹn. Ngày nào mẹ cũng chèo chiếc đò nhỏ đưa bộ đội qua sông.
Bom rơi rất nguy hiểm.
Máy bay địch thường bay thấp rồi bắn phá liên tục xuống dòng sông. Mỗi lần nghe tiếng máy bay gầm rú, nhiều người lo lắng tìm nơi ẩn nấp. Nhưng mẹ Suốt vẫn bình tĩnh cầm mái chèo.
Mẹ nói: “Các chú bộ đội còn phải ra chiến trường đánh giặc. Mẹ sợ gì bom đạn!”
Thế là chiếc đò của mẹ lại lướt đi giữa khói bom mù mịt.
Có hôm sóng lớn, nước sông đỏ ngầu. Bom nổ làm mặt nước tung lên trắng xóa. Vậy mà mẹ vẫn kiên cường chèo đò đưa từng chuyến bộ đội, từng bao gạo, từng thùng đạn sang sông an toàn.
Bộ đội ai cũng thương mẹ.
Các chú gọi mẹ bằng cái tên thân thiết: “Mẹ Suốt anh hùng.”
Nhiều người thấy mẹ tuổi đã cao nên khuyên mẹ nghỉ ngơi. Nhưng mẹ chỉ cười hiền: “Còn giặc thì mẹ còn chèo đò.”
Suốt nhiều năm chiến tranh, mẹ đã đưa hàng nghìn lượt bộ đội vượt sông an toàn.
Hình ảnh mẹ Suốt mặc áo nâu bạc màu, tay cầm mái chèo giữa bom đạn đã trở thành biểu tượng đẹp về người mẹ Việt Nam anh hùng – giản dị mà vô cùng dũng cảm.
Sau này, nhà thơ Tố Hữu đã viết bài thơ nổi tiếng “Mẹ Suốt” để ca ngợi mẹ.


