Cựu Thanh niên xung phong

CHUYỆN MỘT VỆ ÚT – TUỔI THƠ HÓA THÀNH BẤT TỬ

CHUYỆN MỘT VỆ ÚT – TUỔI THƠ HÓA THÀNH BẤT TỬ

Thái Nguyên06/03/2026Trường Đại học Kinh tế và Quản trị kinh doan (Đại học Thái Nguyên)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện lịch sử không được viết bằng những chiến công hiển hách, không được ghi dấu bởi những chiến dịch vang dội, nhưng lại sống mãi trong lòng dân tộc - bởi đó là câu chuyện của con người, của tuổi trẻ, của những hy sinh thầm lặng làm nên độc lập, tự do hôm nay. “Chuyện một Vệ Út của Trung đoàn Thủ đô” là một câu chuyện như thế.

Đó là câu chuyện về Phùng Đệ - một cậu bé mồ côi, sinh năm 1933, mới mười ba tuổi đầu khi Hà Nội bước vào những ngày đầu toàn quốc kháng chiến. Trong thời khắc mà bom đạn dội xuống phố phường, nhà cửa đổ nát, người người tản cư, thì một cậu bé nhỏ gầy ở bãi Phúc Tân lại chọn ở lại giữa lòng Hà Nội để xin theo bộ đội chiến đấu. Không lời thề long trọng, không nghi thức trang nghiêm, chỉ có một câu nói giản dị đến nghẹn long: “Em ở bãi Phúc Tân, bị lạc gia đình rồi. Anh cho em vào chiến đấu với các anh, làm gì em cũng làm.” Một câu nói rất trẻ con, nhưng lại mang tầm vóc của một lời thề Tổ quốc.

Từ khoảnh khắc ấy, Phùng Đệ trở thành một Vệ Út của Trung đoàn Thủ đô - đội thiếu niên giao liên, trinh sát, quân báo. Các em chưa đủ tuổi cầm súng ra chiến trường, nhưng đủ bản lĩnh để đi vào nơi nguy hiểm nhất; chưa đủ tuổi trưởng thành, nhưng đủ lòng dũng cảm để đối mặt với cái chết. Hà Nội những năm 1946-1947 là một thành phố không ánh điện, không bình yên: “Đêm tối, đường phố không còn điện, tối om…”

Trong bóng tối ấy, cậu bé mười ba tuổi bò qua Hàng Bè, Hàng Dầu, Phúc Tân, len lỏi qua những bức tường đổ nát, quan sát vị trí địch, ghi nhớ trận địa, quay về báo cho đơn vị. Giữa mưa bom bão đạn, em không khóc, không sợ hãi - bởi phía sau em là Tổ quốc, là đồng đội, là Hà Nội. Các Vệ Út không chỉ làm nhiệm vụ trinh sát. Các em đi tìm nước, tìm rau, tìm lương thực cho bộ đội trong điều kiện khắc nghiệt: “…dân để lại cá khô, đường phèn hàng bao tải… nhưng thiếu nước, thiếu rau mới thật là khốn khổ… Anh em phải dè sẻn từng gầu nước…” Từng gầu nước được đong bằng sự sống. Từng nắm rau được đổi bằng mồ hôi và máu. Từng bữa ăn là một cuộc sinh tồn. Trong chiến tranh, những điều nhỏ bé nhất lại trở thành thiêng liêng nhất. Người ta thường nói: “Tuổi trẻ là để mơ ước.” Nhưng với các Vệ Út năm ấy, tuổi trẻ là để hy sinh.

Họ không có tuổi thơ đúng nghĩa. Không trường lớp, không trò chơi, không những ngày tháng yên bình. Tuổi thơ của họ là giao thông hào, là tiếng súng, là hầm trú ẩn, là đồng đội ngã xuống, là chia ly không kịp nói lời từ biệt. Khi Trung đoàn Thủ đô rút khỏi Liên khu I, nhiều người đã nằm lại mãi mãi. Có những Vệ Út không kịp lớn lên. Có những cái tên không kịp ghi vào sử sách. Có những cuộc đời chỉ kịp sống vài năm cho Tổ quốc. Nhưng họ không mất đi. Họ hóa thành ký ức. Họ hóa thành niềm tự hào. Họ hóa thành nền móng của độc lập hôm nay. Như lời Chủ tịch Hồ Chí Minh bất tử: “Không có gì quý hơn độc lập, tự do.” Và như lời thơ vang vọng giữa lòng dân tộc: “Có những người không tên trong sử sách, nhưng Tổ quốc khắc ghi trong tim mình.”

Sau chiến tranh, Phùng Đệ và nhiều Vệ Út khác trở về đời thường - làm văn hóa, làm nghệ thuật, lao động, cống hiến, sống như bao con người bình dị khác. Nhưng trong họ, chiến tranh không bao giờ rời đi - nó ở trong ký ức, trong giấc mơ, trong từng nhịp tim khi nhớ về đồng đội đã ngã xuống. “Chuyện một Vệ Út của Trung đoàn Thủ đô” không chỉ là câu chuyện lịch sử. Đó là bài học về lòng yêu nước. Là biểu tượng của tinh thần hy sinh. Là minh chứng cho sức mạnh dân tộc. Là ngọn lửa truyền đời của lý tưởng cách mạng.

Ngày hôm nay, khi đất nước hòa bình, phố phường yên bình, thế hệ trẻ được học tập, được mơ ước, được sống trong tự do, thì câu chuyện về một Vệ Út năm xưa không còn là quá khứ xa xôi - mà là trách nhiệm của hiện tại. Trách nhiệm ghi nhớ. Trách nhiệm tri ân. Trách nhiệm tiếp nối. Trách nhiệm sống xứng đáng với những hy sinh đã có. Bởi vì, Tổ quốc không được xây bằng những lời nói, mà được dựng bằng máu xương của những con người bình dị. Và trong trái tim mỗi người trẻ hôm nay, câu nói giản dị của cậu bé Phùng Đệ vẫn vang lên như một lời thề thiêng liêng: “Làm gì em cũng làm.” Một câu nói nhỏ. Một con người nhỏ. Nhưng làm nên một giá trị lớn lao cho lịch sử dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHUYỆN MỘT VỆ ÚT – TUỔI THƠ HÓA THÀNH BẤT TỬ | Câu chuyện thời hoa lửa