Bài viết

Chuyến ngoại giao lịch sử: Bản Tạm ước năm 1946 tại Pháp

Bản lĩnh ngoại giao tài ba và những đêm không ngủ của Chủ tịch Hồ Chí Minh tại Paris năm 1946 để tìm kiếm một cơ hội hòa bình nhỏ nhoi cho đất nước.

An Giang25/06/2026Đoàn xã Cù Lao Giêng (Đoàn xã Cù Lao Giêng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1946, với tư cách là thượng khách của Chính phủ Pháp, Chủ tịch Hồ Chí Minh sang Paris để tiến hành cuộc đàm phán chính thức tại Fontainebleau nhằm cứu vãn nền hòa bình. Tuy nhiên, giới thực dân hiếu chiến Pháp luôn tìm cách trì hoãn và đưa ra những yêu sách phi lý, muốn biến Việt Nam thành một bang tự trị nằm trong khối Liên hiệp Pháp. Cuộc đàm phán rơi vào bế tắc, nguy cơ chiến tranh toàn diện cận kề.

Trong những ngày cuối cùng ở Paris, Bác Hồ phải chịu một áp lực khủng khiếp. Người hiểu rằng nước Việt Nam mới còn quá non trẻ, quân đội chưa được huấn luyện kỹ, nếu nổ súng ngay lúc này thì xương máu của đồng bào sẽ đổ xuống vô ích. Đêm ngày 14/9/1946, tại ngôi nhà của Bộ trưởng Bộ Hải ngoại Pháp Marius Moutet, Bác Hồ đã có một quyết định cân não. Người ngồi đối diện với phía Pháp trên bàn đàm phán khi đồng hồ đã điểm gần 1 giờ sáng.

Sau nhiều giờ tranh luận gay gắt, Bác đã ký vào bản Tạm ước 14/9. Bản tạm ước này chấp nhận một số nhượng bộ về kinh tế, văn hóa cho Pháp nhưng đổi lại, nước Pháp phải cam kết ngừng bắn ở Nam Bộ và hai bên sẽ tiếp tục đàm phán vào đầu năm sau. Khi vừa đặt bút ký xong, bước ra khỏi phòng, Bác Hồ mệt mỏi tựa vào người đồng chí thư ký và khẽ thở dài: "Tôi vừa ký một bản án tử hình cho chính mình, nhưng chúng ta cần thời gian. Một tháng, hai tháng hòa bình cũng là vô giá để chuẩn bị kháng chiến". Bản Tạm ước ấy chính là một kế hoãn binh thiên tài, giúp ta có thêm thời gian quý báu để chuẩn bị cho cuộc kháng chiến trường kỳ sau này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn