Chuyện người bác sĩ chiến trường tự khâu vết thương cho mình
Anh bác sĩ quê Triệu Phong theo đơn vị vào chiến trường B5.
Một lần cứu thương, anh bị mảnh pháo găm vào vai, máu chảy đầm đìa.
Nhưng thương binh còn quá nhiều, anh nghiến răng, tự khâu vết thương cho mình.
Khi khâu xong, anh lại lao vào cứu người như chưa từng đổ máu.
Đồng đội nói anh “điên”, anh chỉ cười: “Còn người cần cứu thì mình còn sức”.
Có đêm anh thức trắng, truyền từng giọt nước cho thương binh như truyền niềm tin.
Nhiều người sống được nhờ bàn tay anh, nhờ ánh mắt đầy hy vọng ấy.
Sau chiến tranh, anh trở về làm bác sĩ huyện, sống giản dị với bệnh nhân.
Không ai biết trên vai anh vẫn còn vết sẹo dài như một lời thề.
Vết sẹo của tình yêu nước, của lòng nhân hậu lớn hơn mọi đau đớn.



