Bài viết

Chuyện người giao liên nhỏ tuổi

Lào Cai21/05/2026Lù Quang Huy (CHi đoàn TDP 7)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, chiến tranh lan rộng khắp miền Nam. Những cánh rừng già, những con đường đất đỏ và các bến sông nhỏ ngày đêm chìm trong bom đạn. Trong cuộc chiến ấy, có những con người rất đặc biệt — họ không cầm súng ngoài mặt trận, nhưng lại góp phần giữ cho mạch liên lạc của cách mạng không bao giờ bị đứt đoạn.

Một trong số đó là cậu bé giao liên tên An.

An mới mười ba tuổi, người gầy nhỏ, nước da đen sạm vì nắng gió miền Trung. Cha em hy sinh từ khi em còn rất nhỏ, mẹ làm nghề vá lưới bên sông. Từ ngày quê hương bị bom đạn tàn phá, An sớm trưởng thành hơn tuổi.

Nhờ nhanh nhẹn và thuộc từng con đường, từng lối mòn trong rừng, An được các chú du kích giao nhiệm vụ làm giao liên.

Công việc của em là:

  • Chuyển thư mật

  • Dẫn đường cho cán bộ

  • Báo tin địch càn

  • Vận chuyển thuốc men và tài liệu

  • Để tránh bị nghi ngờ, An thường giả làm cậu bé chăn trâu hoặc bán khoai dạo. Trong chiếc giỏ tre nhỏ lúc nào cũng có vài củ khoai, mớ rau… và dưới lớp lá chuối là những tài liệu bí mật được gói cẩn thận.

    Má em nhiều lần lo lắng:

    “Con còn nhỏ quá An à…”

    Nhưng cậu bé chỉ cười:

    “Con giúp được các chú bộ đội là con vui rồi má.”

    Một buổi sáng mùa hè, An nhận nhiệm vụ đặc biệt:

    • Mang bản đồ tác chiến và thư khẩn đến căn cứ bên kia cánh rừng

  • Phải giao trước khi trời tối

  • Người cán bộ dặn:

    “Địch đang càn dữ lắm. Nếu nguy hiểm quá thì tìm cách giấu tài liệu trước.”

    An gật đầu rồi đeo chiếc giỏ tre lên vai, lặng lẽ rời xóm.

    Con đường quen thuộc hôm ấy trở nên đáng sợ hơn thường ngày. Tiếng trực thăng vần vũ trên bầu trời. Xa xa là tiếng súng nổ vọng lại từ phía rừng sâu.

    An men theo bờ suối để tránh địch. Cậu đi rất nhanh, đôi chân trần thoăn thoắt trên đất đá.

    Giữa trưa, khi vừa tới cánh đồng lau sậy, An bất ngờ nghe tiếng xe jeep và tiếng chó sủa phía trước.

    Địch đang lập chốt kiểm tra.

    Cậu bé lập tức chui xuống một mương nước ven đường, lấy bùn đất bôi đầy người rồi ôm giỏ khoai giả vờ mò cua bắt cá.

    Một tên lính tiến lại gần:

    “Mày làm gì ở đây?”

    An ngẩng lên với vẻ sợ hãi:

    “Dạ… con bắt cua…”

    Tên lính đá vào chiếc giỏ tre:

    “Trong này có gì?”

    Tim An đập dữ dội. Dưới lớp khoai kia là tài liệu mật của đơn vị.

    Cậu cố giữ bình tĩnh:

    “Khoai má con đem bán…”

    Tên lính lục tung giỏ khoai nhưng không phát hiện gì. Bởi tài liệu đã được An giấu trong ống tre nhỏ buộc dưới bụng từ lúc nào.

    Thoát khỏi chốt kiểm tra, An chạy một mạch vào rừng.

    Nhưng hiểm nguy vẫn chưa dừng lại.

    Chiều xuống, trời đổ mưa lớn. Con suối trước căn cứ nước dâng cao chảy xiết. Bình thường người lớn qua còn khó, huống hồ một cậu bé nhỏ tuổi.

    An đứng bên bờ nước nhìn lá thư trong tay rồi cắn chặt môi:

    “Mình phải qua… các chú đang chờ.”

    Cậu cởi áo buộc tài liệu lên đầu rồi bơi qua dòng nước lạnh buốt.

    Giữa dòng, nước lũ bất ngờ cuốn mạnh khiến An suýt bị chìm. Cậu cố bám vào cành cây trôi rồi gượng sức bơi tiếp.

    Khi lên được bờ bên kia, người cậu run lập cập vì lạnh nhưng lá thư vẫn còn nguyên.

    Tại căn cứ, các cán bộ đang sốt ruột chờ tin.

    Thấy An xuất hiện ướt sũng trong màn mưa, một chú bộ đội chạy ra:

    “Trời đất! Tưởng con gặp chuyện rồi!”

    An lấy bọc tài liệu từ trong áo đưa lên:

    “Con… mang tới kịp rồi…”

    Người cán bộ mở thư ra xem rồi xúc động siết chặt vai cậu bé:

    “Nhờ có con mà đơn vị kịp chuyển hướng tránh trận càn tối nay.”

    Đêm ấy, bên bếp lửa trong căn cứ, An được các chú bộ đội chia cho bát cơm nóng và chiếc chăn khô.

    Một chiến sĩ xoa đầu cậu:

    “Mai này đất nước hòa bình, con phải đi học lại nghe chưa?”

    An cười:

    “Dạ… nhưng giờ con còn muốn làm giao liên.”

    Tiếng cười vang lên giữa núi rừng đang mịt mù mưa bom.

    Nhiều năm sau chiến tranh, người dân trong vùng vẫn nhắc về “cậu bé giao liên An” như một biểu tượng đẹp của tuổi trẻ Việt Nam thời hoa lửa.

    Cậu bé năm nào không mang trên vai quân hàm hay khẩu súng, nhưng lại mang theo lòng dũng cảm, sự thông minh và tinh thần yêu nước lớn lao.

    Bởi trong chiến tranh, có những anh hùng đã lớn lên từ chính tuổi thơ của mình.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn