Khác

Chuyện người lái xe của Đại tướng

Được một cán bộ ở Hội Cựu chiến binh tỉnh giới thiệu về ông Nguyễn Duy Khoa, người có 10 năm (từ năm 1979 đến năm 1989) lái xe cho Đại tướng Võ Nguyên Giáp, hẹn mãi, rồi cuối cùng tôi cũng gặp được ông...

Quảng Trị07/02/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính lái xe ấy giờ là một tay xế của Huyện ủy Quảng Ninh. Ông bảo, ông là người lính lái xe nhưng may mắn hơn nhiều người lính khác là có thời gian khá dài được ở bên cạnh và phục vụ Cụ. Trong câu chuyện, ông kính cẩn gọi Đại tướng bằng "Cụ".

Vốn xuất thân là sinh viên Trường trung học Thủy lợi 1 Trung ương, vừa mới ra trường, ông nhận được lệnh nhập ngũ. Sau 9 tháng học lái xe và 3 tháng tôi luyện thử thách về nghiệp vụ, ông được điều về Đại đội 3, C59, Trung đội nhà riêng, thuộc Cục Quản lý Giáo dục, Bộ Tổng tham mưu. Cũng nói thêm rằng để được lọt vào đây, ông đã được sàng lọc qua nhiều khâu như tay nghề, đạo đức và những yêu cầu có tính nguyên tắc khác nữa...

Cho đến lúc nghe nói đến số 30-Hoàng Diệu là nơi nhận nhiệm vụ, ông hoàn toàn không biết đó là nhà của ai. Chỉ khi đặt bước chân vào 30-Hoàng Diệu, được nghe mọi người ở đó kể, chàng lính trẻ Nguyễn Duy Khoa mới biết đó chính là nhà của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. "Đó là một ngày đẹp trời. Hà Nội chớm vào thu. Tôi nhớ, lần đầu tiên ra mắt Đại tướng, Cụ đã cho tôi cảm giác rất gần gũi. Sau đó có dịp tiếp xúc nhiều hơn, tôi mới biết đó chính là sức cảm hóa của một nhân cách lớn đối với mọi người xung quanh.

Văn phòng Đại tướng khá đông người, riêng lái xe có 2 người với 2 chiếc xe. Một chiếc von-ga "con hươu" và 1 chiếc u-oát do một anh người miền Bắc và tôi thay phiên nhau lái phục vụ Đại tướng. Khi nghe Đại tá Bảy Duệ giới thiệu có lính lái xe mới, cụ liền cho gặp mặt hỏi han trò chuyện. Bằng chất giọng miền Trung rắn rỏi và ấm áp, đôi mắt tinh anh, hiền lành và không quá nghiêm khắc, Cụ hỏi: "Cậu quê ở đâu?".

Theo tác phong quân đội, tôi đứng nghiêm, đưa tay chào và trả lời: "Dạ, báo cáo thủ trưởng, quê tôi ở xã Gia Ninh, huyện Lệ-Ninh, tỉnh Bình-Trị-Thiên ạ". Rồi báo cáo tóm tắt sơ yếu lý lịch của mình. Nghe xong, Cụ quay sang hỏi chuyện gia đình tôi. Rồi Cụ ân cần dặn dò: "Ra nhận nhiệm vụ ở đây thì cố gắng hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao". Nhưng bất ngờ với tôi hơn cả là chuyện Cụ bảo: "Cậu ở đây thì hãy xem đây như là gia đình của mình vậy. Và đừng gọi là thủ trưởng hay xưng cháu, gọi bác gì cả. Mà hãy gọi là anh Văn, chị Hà cho dễ gọi và dễ làm việc". Và từ đó, Cụ cứ xưng tớ, gọi cậu một cách rất gần gũi.

Con người của Cụ là vậy, luôn luôn gần gũi với mọi người, không phân biệt trên dưới, với ai Cụ cũng đối xử như với một người bạn, không có khoảng cách. Cụ điềm đạm lắm. Chưa bao giờ tôi thấy Cụ mắng giận, quát nạt một ai. Khi anh em chúng tôi có thiếu sót gì, Cụ chỉ nhắc nhở, chỉ bảo nhẹ nhàng, tạo điều kiện cho chúng tôi sửa chữa.

Dẫu lo lắng và bận rộn nhiều công việc của đất nước, nhưng Cụ không bao giờ để những người xung quanh mình thiệt thòi. Với anh em phục vụ chúng tôi, thỉnh thoảng Cụ lại về thăm và xem ăn uống nghỉ ngơi như thế nào. Có khi Cụ lại về dặn "kín" nhà bếp, nấu thêm thức ăn tươi bồi dưỡng cho chúng tôi.

Năm 1989, khi biết tin tôi xin về quê công tác. Cụ cho gọi tôi lên vỗ vai và bảo: "Cậu bỏ tớ mà đi đó à". Thấy vậy, tôi áy náy lắm, nhưng sau khi nghe tôi kể về hoàn cảnh gia đình, Cụ đồng ý và chỉ dặn: "Trở về quê hương thì phải phục vụ quê hương cho tốt. Nếu có dịp đi công tác ở Hà Nội thì hãy ghé vào đây nhé".

Sau một thời gian trò chuyện, ấn tượng lưu lại trong người lính lái xe (và chỉ là một "lái xe bình thường", như lời ông nói) về một vị tướng huyền thoại này chỉ là những câu chuyện nho nhỏ rất đời, rất người như thế. Phải chăng, chính cái sự đời thường đến rất mực gần gũi và thân thiết, trong con người Đại tướng chính là điều chúng ta kính phục và ngưỡng vọng?

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn