Chuyện Người Lính Giữ Đường Dây Ở Vị Xuyên
Mỗi lần nhìn thấy những cột điện chạy dài qua cánh đồng quê, ông Lê Công Tuấn lại nhớ tới những đường dây thông tin năm xưa nơi mặt trận Vị Xuyên. Với người cựu chiến binh ấy, đó là ký ức của một thời tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng vô cùng thiêng liêng.
Năm 1982, ông Tuấn lên đường nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi mốt tuổi. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào đơn vị thông tin liên lạc thuộc mặt trận Hà Giang.
Ông kể rằng ở chiến trường Vị Xuyên, người lính thông tin luôn phải bám sát trận địa để bảo đảm liên lạc thông suốt giữa sở chỉ huy và các đơn vị chiến đấu. Công việc ấy tuy thầm lặng nhưng cực kỳ nguy hiểm vì đường dây thường xuyên bị pháo địch cắt đứt.
“Có những ngày chúng tôi phải bò hàng cây số giữa mưa pháo chỉ để nối lại một đoạn dây,” ông Tuấn nhớ lại.
Mùa hè năm 1985, chiến sự tại cao điểm 685 diễn ra vô cùng ác liệt. Đơn vị của ông liên tục nhận nhiệm vụ kiểm tra và sửa chữa hệ thống liên lạc.
Một buổi chiều, khi pháo địch đang bắn dữ dội xuống trận địa, đường dây từ sở chỉ huy lên chốt bất ngờ mất tín hiệu. Nếu không khôi phục kịp thời, đơn vị phía trước sẽ không nhận được lệnh điều động hỏa lực.
Không chút chần chừ, ông Tuấn cùng người đồng đội thân thiết là chiến sĩ Phạm Văn Duy mang theo cuộn dây và dụng cụ sửa chữa lao ra khỏi hầm.
Hai người men theo triền núi đầy đá sắc nhọn trong tiếng pháo nổ chát chúa. Sau gần một giờ tìm kiếm, họ phát hiện đoạn dây bị mảnh pháo cắt đứt bên mép vực.
Trong lúc ông Tuấn đang nối dây thì một quả pháo rơi xuống rất gần. Sức ép hất cả hai người xuống hố đá. Ông Tuấn bị choáng váng, còn chiến sĩ Duy bị thương nặng ở vai.
Dù máu chảy nhiều, Duy vẫn cố giữ đầu dây cho đồng đội nối liên lạc. Ông Tuấn xúc động kể:
“Duy chỉ nói một câu: ‘Phải nối bằng được đường dây cho anh em phía trước’. Đó là điều tôi nhớ mãi suốt đời.”
Ít phút sau, tín hiệu liên lạc được khôi phục. Nhờ đó, đơn vị phía trước nhận được lệnh chi viện kịp thời và giữ vững trận địa.
Nhưng chiến sĩ Phạm Văn Duy đã hy sinh trên đường đưa về quân y. Sự ra đi của người đồng đội trẻ khiến ông Tuấn đau lòng suốt nhiều năm sau chiến tranh.
Những năm tháng ở Vị Xuyên đã để lại trong ông nhiều ký ức không thể nào quên. Ông nhớ những đêm nằm trong hầm đá nghe tiếng pháo vọng khắp núi rừng, nhớ những bữa cơm vội vàng và nhớ tình đồng đội thiêng liêng giữa ranh giới của sự sống và cái chết.
Năm 1987, ông xuất ngũ trở về quê hương với vết thương ở cánh tay trái do mảnh pháo để lại. Dẫu cuộc sống đời thường còn nhiều khó khăn, nhưng ông luôn tự hào vì đã góp phần nhỏ bé vào nhiệm vụ bảo vệ biên cương Tổ quốc.
Giờ đây, mỗi lần kể chuyện chiến trường cho con cháu nghe, ông Tuấn luôn nhắn nhủ:
“Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu và tuổi xuân của biết bao người lính. Các thế hệ trẻ phải biết yêu nước và gìn giữ biên cương mà cha anh đã bảo vệ bằng cả cuộc đời.”



