Bài viết

Chuyện người lính quân y

Ông Nguyễn Ngọc Trai (SN 1963, ngụ ấp 4, xã Long Hòa, huyện Cần Đước), vẫn ám ảnh và day dứt vì năm xưa không cứu được đồng đội. Xa quê hương, gia đình khi vừa tròn 20 tuổi, ông nhận nhiệm vụ cứu chữa thương, bệnh binh trên chiến trường Campuchia đầy gian nan, nguy hiểm.

Quảng Ninh27/12/2025Vũ Hoàng Nguyên (Đoàn Phường Móng Cái 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày ấy, ông Trai một vai đeo túi y tế, một vai đeo súng AK xông pha ngoài trận tuyến. Ông luôn phải thực hiện song song 2 nhiệm vụ, chống lại quân thù và kịp thời cứu chữa cho đồng đội bị thương. Khi được hỏi lúc đó có sợ hãi không, ông Trai bộc bạch: “Những người lính Bộ đội Cụ Hồ không bao giờ biết sợ hãi. Tôi luôn chuẩn bị tinh thần hy sinh bất kỳ lúc nào. Khi bản thân sẵn sàng đón nhận, tôi như có thêm sức mạnh xông pha”.

Năm 1987, tuy bọn Pol Pot đã gần như bị đánh tan, phải trốn trong rừng sâu nhưng chúng vẫn liên tục hoành hành khắp các xóm làng để cướp bóc, gây rối loạn vào ban đêm. Ông Trai và đồng đội nhận nhiệm vụ mai phục trên các đường mòn, lối vào thôn, xóm cả ngày lẫn đêm để bảo vệ người dân.

Ông Trai nhớ như in, vào mùa nước nổi về, nước dâng lên quá đầu người, bộ đội ta phải chèo xuồng vào rừng, ở lại đó cả tháng để canh gác không cho Pol Pot tràn vào. “Chúng tôi chiến đấu, ăn, ngủ ngay trên xuồng. Ban đêm, thay phiên nhau một người ngủ, người còn lại tát nước cho xuồng khỏi chìm. Xung quanh toàn là nước, nhiều lúc trời mưa, rừng cây lại thăm thẳm, không biết Pol Pot sẽ xuất hiện ở lối nào nên chúng tôi luôn phải tập trung đề phòng, quan sát” - ông Trai hồi tưởng.

Những năm xa nhà, đồng đội trở thành người thân kề cận. Bao lần chứng kiến anh em bị thương nặng hy sinh, ông Trai không khỏi ray rứt, trách mình không cứu được đồng đội mặc dù đó không phải lỗi của ông. Kể về giây phút đồng đội ngã xuống, dường như ông vẫn còn bàng hoàng, đau đớn.

Ông Trai kể: “Hôm đó, chúng tôi đang đi bộ vào rừng thì đồng chí Huỳnh Văn Đệ đạp trúng mìn. Một tiếng nổ lớn vang lên, đồng chí ấy bị rất nhiều mảnh kim loại ghim vào người, máu loang ra khắp nơi. Tôi nhanh chóng đỡ lấy đầu và tiêm ngay thuốc trợ tim cho đồng chí nhưng vừa xong thì đồng chí đã trút hơi thở cuối cùng trên tay tôi. Trước đó, tôi đã biết khó cứu nhưng cái chết đó vẫn ám ảnh tôi rất nhiều”.

May mắn trở về từ chiến trường Campuchia sau nhiều lần thoát khỏi bom đạn của kẻ thù, trong đêm ngồi trên xe về lại Việt Nam, ông vừa mừng lại vừa lo. Mừng vì sắp được đoàn tụ gia đình, lo vì quãng đường phía trước xa xôi, hiểm trở. Ác liệt nơi chiến trường không làm bộ đội ta khiếp sợ, chỉ sợ phút giây sắp gặp gia đình lại đột ngột ra đi.

Trải qua cuộc chiến đấu đầy nguy hiểm nhưng những người lính đều đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Ký ức hào hùng và gian khổ của người cựu chiến binh nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng bình yên ngày nay, phải học tập và cống hiến vì đất nước mai sau./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chuyện người lính quân y | Câu chuyện thời hoa lửa