Chuyện người lính trở về từ đất bạn - Thương binh Lò Văn Lem
Chuyện người lính trở về từ đất bạn - Thương binh Lò Văn Lem
Bản Nà Hiềng nằm bên dòng suối Nậm Mu, nơi núi rừng ôm trọn những nếp nhà sàn và ruộng nương xanh theo mùa. Ở đó, nhiều người vẫn nhắc đến ông Lò Văn Lem với sự trân trọng — một thương binh từng xung phong nhập ngũ năm 1972, trải qua những năm tháng chiến tranh ác liệt và làm nhiệm vụ quốc tế trên đất nước bạn Lào.
Năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang bước vào giai đoạn căng thẳng, phong trào thanh niên lên đường bảo vệ Tổ quốc lan rộng khắp các bản làng. Khi ấy, ông Lem còn là một thanh niên khỏe mạnh, quen với nương rẫy và rừng núi. Không đợi vận động, ông chủ động xung phong nhập ngũ. Trong suy nghĩ mộc mạc của người trai vùng cao lúc bấy giờ, đó là việc cần làm — đất nước cần thì mình đi.
Sau thời gian huấn luyện trong nước, ông được biên chế về đơn vị chiến đấu. Nhờ sức khỏe tốt, chịu khó và kỷ luật, ông nhanh chóng thích nghi với môi trường quân ngũ. Ít lâu sau, đơn vị ông được giao nhiệm vụ phối hợp hoạt động trên địa bàn nước bạn Lào — nơi vẫn đang có nhiều điểm nóng chiến sự. Đó là nhiệm vụ quốc tế vừa chiến đấu, vừa hỗ trợ địa bàn, góp phần giữ vững hành lang chiến lược và giúp đỡ lực lượng bạn.
Những tháng ngày hành quân là chuỗi thử thách liên tiếp. Bộ đội chủ yếu đi bộ trong rừng sâu, vượt dốc, băng suối. Lương thực mang theo có hạn, nhiều khi phải chia nhau từng phần nhỏ. Đêm ngủ võng, ngày cơ động, nhưng tinh thần đồng đội luôn bền chặt. Anh em trong đơn vị coi nhau như ruột thịt, người khỏe giúp người yếu, người có kinh nghiệm chỉ bảo người mới.
Trong ký ức của ông Lem, có những ngày chiến sự dồn dập. Máy bay đối phương nhiều lần xuất hiện trên khu vực. Mỗi khi có tín hiệu, đơn vị nhanh chóng vào vị trí, tổ chức quan sát và bắn trả theo hiệp đồng. Ai cũng giữ vững vị trí được giao, bình tĩnh thực hiện mệnh lệnh. Với ông, đó là những thời khắc căng thẳng nhất — không phải vì sợ hãi, mà vì trách nhiệm giữ đội hình, giữ nhiệm vụ chung.
Sau một đợt đánh phá từ trên không, giao tranh dưới mặt đất vẫn tiếp diễn. Đơn vị của ông được lệnh cơ động giữ tuyến. Trong lúc di chuyển giữa các vị trí chiến đấu, ông không may bị trúng đạn từ hỏa lực phía đối phương và bị thương. Tình huống xảy ra rất nhanh. Đồng đội lập tức tiếp cận, sơ cứu và đưa ông ra phía sau điều trị. Nhờ được cứu chữa kịp thời, ông qua khỏi, nhưng vết thương để lại thương tật lâu dài.
Quãng thời gian điều trị cũng là những ngày ông nhớ nhiều về đồng đội vẫn còn ở lại phía trước. Sau đó, ông được công nhận là thương binh. Với những đóng góp trong quá trình làm nhiệm vụ quốc tế, ông còn vinh dự được phía Chính phủ Lào trao giấy chứng nhận và bằng khen của Thủ tướng Lào — sự ghi nhận cho tinh thần chiến đấu và tình đoàn kết giữa hai lực lượng.
Rời quân ngũ trở về quê hương, ông Lò Văn Lem lại trở về với cuộc sống đời thường bên suối Nậm Mu. Dù sức khỏe không còn như trước, ông vẫn cố gắng lao động, chăm lo gia đình, nuôi dạy con cháu. Ông sống giản dị, khiêm nhường, hiếm khi kể nhiều về chiến công của mình. Khi được hỏi, ông chỉ nói: đó là nhiệm vụ của người lính — đã nhận thì làm đến cùng.
Trong các buổi sinh hoạt bản hay gặp gỡ thanh niên, ông thường nhắc thế hệ sau phải biết quý trọng hòa bình, chăm chỉ học tập và đoàn kết. Theo ông, thời nào cũng có “mặt trận” của mình — thời chiến là cầm súng, thời bình là xây dựng quê hương no ấm.
Ngày nay, giữa nhịp sống đổi thay của bản Nà Hiềng, câu chuyện về ông Lò Văn Lem vẫn được nhắc lại như một ký ức sống động của thời hoa lửa — về một người lính xung phong, kiên cường, nghĩa tình, đã góp phần nhỏ bé nhưng bền bỉ cho những năm tháng lịch sử không thể nào quên.



