CHUYỆN NGƯỜI MẸ QUẢNG NAM VÀ HUYỀN THOẠI 11 LẦN TIỄN CON ĐI
Phạm Ngọc Ly
Lịch sử chống giặc ngoại xâm của dân tộc Việt Nam không chỉ được viết bằng máu và hoa nơi tiền tuyến, mà còn được dệt nên từ những hy sinh thầm lặng, vô bờ bến của hậu phương. Trong hàng triệu người mẹ Việt Nam Anh hùng, Mẹ Nguyễn Thị Thứ (xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam) đã trở thành biểu tượng vĩnh hằng cho tình yêu quê hương và sự cống hiến trọn vẹn cho độc lập dân tộc.
Mẹ Thứ có 9 người con trai, 1 người con rể và 1 người cháu ngoại lần lượt ngã xuống trên các chiến trường. Suốt những năm tháng chiến tranh tàn khốc, căn nhà nhỏ của Mẹ vừa là nơi nuôi giấu cán bộ, vừa là hậu phương vững chắc cho bộ đội. Mỗi lần tiễn một người con cất bước ra đi, Mẹ lại thầm lặng đào thêm một hầm bí mật, khắc sâu nỗi đau vào lòng để tiếp tục nuôi quân, bám trụ vùng đất thép Điện Bàn.
Nỗi đau đè nặng lên vai Mẹ khi giấy báo tử liên tiếp gửi về. Có những năm tháng, Mẹ nhận tin báo tử của 2 người con chỉ trong vòng vài tháng. Đỉnh điểm là ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi cả nước vỡ òa trong niềm vui trọn vẹn của ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, Mẹ Thứ lại lặng lẽ khóc thương người con trai cuối cùng – chiến sĩ Lê Tự Chuyển – đã hy sinh ngay trước giờ tháo chạy cuối cùng của quân địch.
Sự hy sinh của Mẹ Thứ và hàng triệu người mẹ Việt Nam thời chiến là chỗ dựa tinh thần vô giá, tiếp thêm sức mạnh cho các thế hệ thanh niên vững tay súng nơi chiến trường. Những người mẹ nơi hậu phương đã hiến dâng những gì quý giá nhất của đời mình cho Tổ quốc, để đổi lấy màu xanh hòa bình và tự do cho hôm nay.


