Chuyện người thủ kho gùi đạn qua đêm mưa
Đêm Trường Sơn mưa như trút, đường đất hóa thành bùn lầy.
Anh thủ kho trẻ tuổi gùi bao đạn nặng gần bằng cơ thể mình.
Anh trượt ngã nhiều lần, hai đầu gối tím bầm, nhưng vẫn cắn răng đứng dậy.
Đến nơi, thấy đơn vị đang thiếu đạn, anh cười: “May quá, tới kịp!”.
Đồng đội hỏi sao không nghỉ, anh bảo: “Đạn chậm một phút, anh em có thể nguy hiểm một đời”.
Nửa năm sau, anh hy sinh trong một trận pháo kích.
Túi đồ cá nhân chỉ có chiếc khăn mẹ gửi và tấm hình cũ.
Nhưng trong lòng đồng đội, anh là người giữ nhịp trái tim của trận tuyến.
Anh ra đi âm thầm, nhưng chiến công lại vang như tiếng sấm mùa hè.
Người ta gọi anh là “người chở niềm tin giữa rừng mưa”.



