Cựu chiến binh

Chuyện người trinh sát- Bóng đêm thầm lặng

Ông Nguyễn Văn Tuấn, sinh năm 1948, quê tại xã Thanh Thủy, tỉnh Phú Thọ, là một trinh sát trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Ở tuổi đôi mươi, khi nhiều người còn đang sống trong vòng tay gia đình, ông đã chọn con đường ra trận, trở thành “người đi trước trong im lặng”.

Phú Thọ28/04/2026đoàn xã Thanh Thuỷ (CĐMN Sơn Thuỷ- Đoàn xã Thanh Thuỷ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Tuấn, sinh năm 1948, quê tại xã Thanh Thủy, tỉnh Phú Thọ, là một trinh sát trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Ở tuổi đôi mươi, khi nhiều người còn đang sống trong vòng tay gia đình, ông đã chọn con đường ra trận, trở thành “người đi trước trong im lặng”.

Trinh sát là những người không xuất hiện giữa những trận đánh ồn ào, nhưng lại là mắt xích quyết định cho mỗi chiến thắng. Công việc của ông Tuấn là luồn sâu vào khu vực địch, quan sát, ghi nhớ và mang thông tin trở về—một nhiệm vụ đòi hỏi sự gan dạ, kiên trì và đặc biệt là khả năng đối mặt với hiểm nguy một mình.

Năm 1970, ông được giao nhiệm vụ theo dõi một cứ điểm quan trọng của địch nằm sâu trong rừng. Đây là khu vực được bảo vệ nghiêm ngặt, có lính tuần tra liên tục ngày đêm.

Ông lên đường một mình, mang theo một ít lương khô, bi đông nước, một con dao nhỏ và một chiếc la bàn cũ—vật sau này trở thành kỷ vật quý giá nhất cuộc đời ông.

Để tiếp cận mục tiêu, ông phải di chuyển suốt nhiều ngày trong rừng rậm, tránh né từng toán lính địch. Ban ngày, ông ẩn mình trong các bụi cây, hốc đất. Ban đêm mới lặng lẽ tiến lên, từng bước nhẹ đến mức không làm lay động lá khô dưới chân.

Khi đã áp sát cứ điểm, ông chọn một vị trí kín đáo trong bụi rậm để quan sát.

Ba ngày đêm trôi qua.

Không ánh lửa. Không tiếng nói. Không một cử động thừa.

Ông gần như không ngủ. Mỗi khi quá mệt, ông chỉ dám chợp mắt vài phút rồi tỉnh dậy ngay. Thức ăn dần cạn, nước uống cũng chỉ còn lại từng ngụm nhỏ.

Ông kể lại, giọng trầm nhưng rõ:
“Có lúc tôi nghe rõ tiếng lính địch nói chuyện ngay bên cạnh… nghe cả tiếng súng va vào nhau. Chỉ cần mình động nhẹ một cái thôi… là không còn đường về.”

Có một lần, một tổ lính tuần tra tiến sát nơi ông đang ẩn nấp. Ông phải nằm im, ép sát người xuống đất, nín thở trong nhiều phút. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng ông không dám lau.

Trong suốt thời gian đó, ông ghi nhớ từng chi tiết quan trọng: số lượng lính, giờ thay ca, hướng đi tuần, vị trí kho đạn, đường tiếp tế… Tất cả đều được “ghi” trong trí nhớ, bởi ông không thể mang theo giấy bút.

Khi đã hoàn thành nhiệm vụ, ông chờ đêm tối nhất để rút lui. Hành trình trở về cũng đầy hiểm nguy. Cơ thể kiệt sức, cổ họng khô rát, nhưng ông vẫn phải giữ sự tỉnh táo để tránh bị phát hiện.

Cuối cùng, ông trở về đơn vị an toàn.

Những thông tin ông mang về đã giúp đơn vị xây dựng kế hoạch tấn công chính xác, đánh trúng điểm yếu của địch. Trận đánh sau đó giành thắng lợi lớn, phá vỡ hoàn toàn cứ điểm.

Với thành tích ấy, ông Nguyễn Văn Tuấn được khen thưởng: Huân chương chiến công hạng 3

Nhưng khi nhắc đến những phần thưởng, ông chỉ mỉm cười:
“Điều quý nhất không phải là huân chương… mà là mình còn sống để trở về.”

Giờ đây, trong căn nhà nhỏ tại quê hương Phú Thọ, ông vẫn giữ chiếc la bàn cũ năm xưa. Dù đã sờn cũ theo thời gian, với ông, đó là “người bạn” đã cùng ông đi qua những ngày tháng giữa rừng sâu, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh hơn bao giờ hết.

Ông nói, giọng chậm rãi. Ông nói có rất nhiều kĩ niệm, nhiều câu chuyện mà Đoàn thanh niên chúng tôi muốn lắng nghe, nhưng vì thời gian có hạn nên chúng tôi đã xin số điện thoại của ông (0978567465) để có dịp chúng tôi lại ghé qua để được nghe và viết lại những câu chuyện thời hoa lửa hào hùng của ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn