Cựu Thanh niên xung phong

Chuyện Người Văn Thư Giữ Lửa Ở Bu-xát

Bu-xát, Campuchia, những năm tháng "Thời Hoa Lửa"—Nơi thanh niên Việt Nam khoác lên mình màu áo xanh tình nguyện, nhưng trọng trách lại nặng tựa chiến binh.

Đồng Tháp01/12/2025Đoàn TNCS HCM Phường Sa Đéc (Đoàn TNCS HCM Phường Sa Đéc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Chuyện Người Văn Thư Giữ Lửa Ở Bu-xát

Năm 1978, chàng trai Bùi Hữu Tân tròn mười tám tuổi, vừa kịp lớn lên sau tiếng bom cuối cùng trên đất nước mình, lại sẵn sàng khoác ba lô lên đường sang giúp bạn. Sinh năm 1960, Tân mang theo bầu nhiệt huyết của một thanh niên Đồng Tháp hiền hòa. Anh tham gia lực lượng Thanh niên Xung phong tỉnh Đồng Tháp, được biên chế vào C2, Liên đội 1, và điểm đến là chiến trường khắc nghiệt Bu-xát (Pursat) thuộc Campuchia. Đồng đội của Tân, ai cũng nghĩ về những trận chiến lớn, về việc cầm súng bảo vệ biên giới. Nhưng nhiệm vụ của Tân lại thầm lặng, và có lẽ, còn khó khăn hơn nhiều. Anh là Văn thư.

Bu-xát những năm đó, tiếng súng không ngừng nghỉ. Nhiệm vụ chính của Tân là thu thập số liệu quân số hằng ngày. Nghe thì đơn giản, nhưng giữa chiến trường, con số chính là sinh mệnh.Anh phải đi khắp nơi, gặp gỡ các đội công tác, các phân đội vừa trở về từ những chuyến tuần tra mệt mỏi, ghi chép lại một cách tỉ mỉ, chính xác đến từng người.

“Hôm nay C3 còn bao nhiêu? Có ai chưa về điểm danh không? Liệt sĩ, thương binh là bao nhiêu?” – Anh Tân luôn tự hỏi và cẩn thận đối chiếu.

Tất cả chỉ để cung cấp cho đơn vị anh Nuôi. Hạt gạo lúc bấy giờ quý hơn vàng. Nếu Tân báo sai, sẽ có hàng chục chiến sĩ ở tuyến trên phải thắt lưng buộc bụng thêm một ngày vì thiếu khẩu phần, hoặc lãng phí nguồn lương thực khan hiếm. Anh Tân làm việc bằng cả tấm lòng và trách nhiệm, coi mỗi con số là một gương mặt, một người anh em. Nhưng danh xưng "Văn thư" không thể giữ chân người thanh niên xung phong ấy. Cứ khi màn đêm buông xuống, hay những lúc đơn vị cần kíp, Bùi Hữu Tân lại biến thành người lính vận tải.

Anh cùng đồng đội gùi vũ khí, đạn dược, và lương thực đi xuyên rừng rậm. Mồ hôi thấm đẫm chiếc áo xanh, đôi chân chai sần bước qua những bãi mìn chưa kịp rà phá, những con đường lầy lội không có ánh đèn. Tất cả vì một mục đích: tiếp sức cho tiền tuyến. Đau thương hơn cả là những chuyến tải thương. Sau mỗi đợt giao tranh ác liệt, Tân lại xông pha ra trận địa, dìu hoặc cõng những người đồng đội bị thương nặng, máu chảy đầm đìa, về tuyến sau.

Anh kể lại: "Lúc đó không nghĩ gì đến sợ hãi nữa. Chỉ thấy khuôn mặt tái nhợt của đồng đội, và chỉ muốn thật nhanh đưa họ về nơi an toàn. Trên vai mình lúc đó là mạng sống, là niềm hy vọng." Anh Bùi Hữu Tân đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình. Câu chuyện về người Văn thư TNXP ở Bu-xát không chỉ là câu chuyện về những con số khô khan, mà là bài ca về lòng dũng cảm, sự tỉ mỉ và tình đồng đội cao cả. Anh đã chứng minh rằng, chiến công không chỉ đến từ tiếng súng, mà còn đến từ những công việc thầm lặng, gánh vác trách nhiệm và tận tâm đến hơi thở cuối cùng. Tinh thần "Thời Hoa Lửa" ấy vẫn cháy mãi trong lòng cựu TNXP Bùi Hữu Tân, trở thành tài sản vô giá để truyền lại cho thế hệ trẻ Đồng Tháp hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn