Chuyện nhặt xương thịt đồng đội giữa chiến tranh tàn khốc
Dù không phải nhiệm vụ của mình, nhưng đội TNXP ấy, cứ “bom ném xuống là ta đi phá luôn, không chờ đợi công binh đến. Phá sớm thì chị em ra san lấp đường sớm, xe thông đường sớm”. Và họ ôm thuốc nổ, ôm nguồn động viên của anh chị em để trườn vào bãi bom.
Đối mặt với thần chết, nhưng họ vẫn làm công việc ấy. “Chúng tôi không sợ chết? đừng nghĩ vậy. Chúng tôi rất sợ chết. Sống trong bom đạn suốt ngày đêm nỗi sợ chết càng mạnh hơn. Ai đó nói không sợ chết tôi nghĩ là họ nói cho qua chuyện. Cái chết lúc nào cũng bay lượn trên đầu” - ông Cớn kể.
Không màng tính mạng của mình nhưng sống sót trở về như ông Cớn là một may mắn. Có những người, thậm chí cả tiểu đội đã bỏ lại thân thể nơi chiến trường. Câu chuyện của ông Nguyễn Văn Ngọc (Trung đội 3, đại đội 1, tiểu đoàn 1, trung đoàn 9, sư đoàn 320, hiện sống ở Gia Phố, Hương Khê, Hà Tĩnh) kể về những cái chết của người lính mà không trang văn nào có thể hư cấu được độ khốc liệt đến thế.



