Bài viết

CHUYỆN NHẶT XƯƠNG THỊT ĐỒNG ĐỘI GIỮA CHIẾN TRANH TÀN KHỐC

Tây Ninh28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của những cựu binh và thanh niên xung phong (TNXP), chiến tranh không phải là những trang sử hào nhoáng, mà là chuỗi ngày sống kề cận cái chết, nơi mỗi bước đi đều có thể là lần cuối cùng. Những câu chuyện họ kể lại không chỉ là hồi ức, mà là những vết hằn không thể xóa, tái hiện một thời kỳ khốc liệt bằng sự chân thực đến ám ảnh.

Ông Nguyễn Tâm Cớn – tổ trưởng tổ phá bom thuộc Đại đội 317, đội 65, Tổng đội TNXP – nhớ về đầu năm 1968, khi quân Mỹ thả loại bom từ trường mới. Những quả bom này có thể phát nổ khi gặp kim loại, khiến việc tiếp cận trở nên cực kỳ nguy hiểm. Dù không được giao nhiệm vụ trực tiếp, ông và đồng đội vẫn chủ động học cách phá bom. Họ không chờ lực lượng công binh, bởi mỗi phút chậm trễ có thể khiến con đường tiếp tế bị tắc nghẽn, ảnh hưởng đến cả chiến trường phía trước.

Họ mang theo thuốc nổ, trườn mình vào bãi bom, làm việc trong trạng thái căng thẳng tột độ. Điều đáng nói là họ không hề vô cảm trước cái chết. Trái lại, như ông Cớn chia sẻ, họ rất sợ chết. Sống giữa bom đạn ngày đêm, nỗi sợ ấy không hề giảm đi mà càng trở nên rõ rệt. Nhưng vượt lên trên tất cả, họ vẫn lựa chọn tiến lên. Không phải vì họ không sợ, mà vì họ hiểu điều gì quan trọng hơn nỗi sợ ấy.

13 chiến sỹ TNXP đại đội 317 hy sinh.

Không phải ai cũng có cơ hội trở về. Ông Nguyễn Văn Ngọc – một người lính thuộc Sư đoàn 320 – đã trải qua những ký ức mà chính ông cũng khó có thể gọi tên. Trong một đêm hành quân, bom B52 rải xuống, cắt ngang đội hình. Ông bị sức ép hất văng lên cây rồi rơi xuống đất. Khi tỉnh lại, ông chỉ kịp nhận ra máu chảy đầy mặt, tưởng như mồ hôi. Nhưng điều ám ảnh hơn cả là những gì diễn ra sau đó.

Công việc đau đớn nhất của người lính, theo ông, là đi nhặt lại những phần còn lại của đồng đội. Trong bóng tối, họ lần mò từng mảnh cơ thể vương vãi khắp nơi: trên cây, dưới khe, bên sườn núi. Không còn hình hài nguyên vẹn, không thể nhận diện, chỉ có thể gom lại bằng trách nhiệm và tình đồng đội. Sáng hôm sau, họ đối diện với cảnh tượng tang thương: 58 người đã hy sinh, 60 người bị thương.

Những con số ấy không chỉ là thống kê, mà là từng con người đã sống, đã chiến đấu. Việc chôn cất diễn ra trong sự bất lực: xương thịt được chia thành 58 phần tương đối, không cần đầy đủ, cũng không thể đầy đủ. Mỗi phần là một ngôi mộ, một dấu vết cuối cùng của một đời người. Khi ấy, ông Ngọc mới chỉ 17 tuổi – cái tuổi lẽ ra còn đang sống trong những ước mơ rất đỗi bình thường.

Bên cạnh những người lính, lực lượng TNXP cũng mang trong mình tinh thần xung phong không kém phần mạnh mẽ. Bà Trần Thị Thông là một trong số đó. Ban đầu được phân công nấu ăn – một công việc an toàn hơn – nhưng bà không thấy thỏa mãn. Với bà, đã là thanh niên xung phong thì phải được góp sức nơi tuyến đầu. Khi được chuyển sang làm đường, bà cảm thấy phấn khởi vì được sống đúng với lý tưởng của mình.

Ngay cả khi tiểu đội gần như hy sinh toàn bộ, chỉ còn lại một mình, bà vẫn không chấp nhận rút lui. Dù được đưa về đội thu dung vì sức khỏe yếu, bà vẫn kiên quyết xin tiếp tục công tác. Với bà, rút lui đồng nghĩa với buông xuôi, và đó là điều không thể chấp nhận.

Những câu chuyện ấy cho thấy một sự thật giản dị mà sâu sắc: những con người trong chiến tranh không phải là những biểu tượng không biết sợ hãi. Họ vẫn sợ, vẫn đau, vẫn khao khát được sống. Nhưng trên tất cả, họ đã chọn hy sinh vì một điều lớn hơn bản thân mình. Và chính sự lựa chọn ấy đã làm nên giá trị bền vững của một thế hệ – những con người lặng lẽ đi qua chiến tranh, để lại phía sau không chỉ là ký ức, mà còn là ý nghĩa của lòng dũng cảm và trách nhiệm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn