Chuyện nhặt xương thịt đồng đội giữa chiến tranh tàn khốc
Chuyện nhặt xương thịt đồng đội giữa chiến tranh tàn khốc
Trong câu chuyện của những cựu binh kể lại không thiếu chi tiết khó khăn,
đầy rẫy hiểm nguy. Thậm chí thần chết treo lơ lửng trên đầu, nhưng những người
lính, thanh niên xung phong (TNXP) không màng tính mạng, đánh đổi sự sống của
mình cho độc lập, thống nhất dân tộc.
Câu chuyện của Nguyễn Tâm Cớn (Tổ trưởng tổ phá bom Nguyễn Bích
Cớn, Đại đội 317, đội 65 - Tổng đội TNXP, hiện sống ở Yên Thành, Nghệ An) kể,
đầu năm 1968, Mỹ thả một loại bom mới, gọi là bom từ trường. Những quả bom
nằm gần đường hút kim loại phát nổ. “Tôi bàn với anh em học cách phá bom”, ông
Cớn kể.
Dù không phải nhiệm vụ của mình, nhưng đội TNXP ấy, cứ “bom ném
xuống là ta đi phá luôn, không chờ đợi công binh đến. Phá sớm thì chị em ra san
lấp đường sớm, xe thông đường sớm”. Và họ ôm thuốc nổ, ôm nguồn động viên
của anh chị em để trườn vào bãi bom.
Đối mặt với thần chết, nhưng họ vẫn làm công việc ấy. “Chúng tôi không sợ
chết? đừng nghĩ vậy. Chúng tôi rất sợ chết. Sống trong bom đạn suốt ngày đêm nỗi
sợ chết càng mạnh hơn. Ai đó nói không sợ chết tôi nghĩ là họ nói cho qua chuyện.
Cái chết lúc nào cũng bay lượn trên đầu” - ông Cớn kể.
Không màng tính mạng của mình nhưng sống sót trở về như ông Cớn là một
may mắn. Có những người, thậm chí cả tiểu đội đã bỏ lại thân thể nơi chiến trường.
Câu chuyện của ông Nguyễn Văn Ngọc (Trung đội 3, đại đội 1, tiểu đoàn 1, trung
đoàn 9, sư đoàn 320, hiện sống ở Gia Phố, Hương Khê, Hà Tĩnh) kể về những cái
chết của người lính mà không trang văn nào có thể hư cấu được độ khốc liệt đến
thế.
Trong đêm hành quân, B52 rải cắt ngang đội hình. Ông Ngọc bị tung lên
ngọn cây, lộn nhào xuống đất. "Tôi bò dậy, cảm thấy khó thở. Mặt ướt đẫm. Hai
tay vuốt liên tục. Máu chảy ra từ mũi từ miệng mà tôi tưởng là mồ hôi".
Ông Ngọc còn sống, nhưng đồng đội thì không. Công việc đau đớn nhất của
người lính có lẽ là khi đi nhặt xác anh em đồng đội: “Chúng tôi mò mẫm nhặt suốt
đêm. Sáng sớm mai nhìn thấy bốn khối thịt xương. Tiếp tục nhặt. Phải nhặt hết.
Không được để sót. Nhìn lên ngọn cây là ruột. Xuống dưới khe là chân. Bên kia
sườn núi là đầu. Tôi nhặt đem về đổ vào số xương thịt anh em.
Tiểu đội hỏa lực của tôi đi giữa đội hình đại đội. Một người bị lìa đầu, một
người văng mất chân. Các đơn vị đưa danh sách số người chết. 58 người chết, 60
người bị thương.
58 phần xương thịt chia ra tương đối đồng đều. Không cần khớp. Không cần
đầy đủ. Không cần. Không thể. Trải tăng, Trải ni long. Bốc thịt bốc xương vào. 58
ngôi mộ. Ban chỉ huy đại đội 11 bị xóa sổ”.
Khi ấy, ông Ngọc mới 17 tuổi. Đó là trận đánh số 10 của ông. Và phía trước,
không biết còn bao nhiêu trận đánh như vậy nữa.
Có những người lính, TNXP được điều chuyển làm công việc an toàn hơn,
nhưng vẫn xung phong ra nơi đầu tên mũi đạn. Bà Trần Thị Thông (Tiểu đội
trưởng đội 2, Đại đội 317, đội 65- Tổng đội TNXP, hiện sống ở thành phố Vinh)
trong bài Người về từ Truông Bồn là một người như vậy: Bảy thanh niên đi đợt
này, chỉ mình tôi là nữ. Sau gần hai tháng nấu ăn được chuyển lên tổ làm đường.
Nghe tin được chuyển trong lòng phấn khởi. Đi thanh niên xung phong mà nấu ăn
thì rất chán”.
Cho tới khi cả tiểu đội hy sinh, còn lại một mình, bà được đưa về đội thu dung, lý
do sức khỏe yếu. Nhưng người TNXP ấy vấn kiên quyết: “Về đội thu dung là nhận
mình có tư tưởng buông xuôi. Tôi không buông xuôi”, và xin chuyển sang công tác
khác.
Nguồn: Znews.vn


