Bài viết

Chuyện những ngày kháng chiến

Phú Thọ02/12/2025Bùi Quế Chi3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chuyện những ngày kháng chiến

Chiều nào cũng vậy, sau bữa cơm, mấy đứa trẻ trong xóm Thanh Bình lại tụm lại trước hiên nhà ông Vinh. Gió từ cánh đồng đưa về mát rượi, còn ông thì chậm rãi rít một hơi thuốc lào, đôi mắt xa xăm như đang nhìn xuyên qua những năm tháng cũ.

“Ngày ấy cực lắm,” ông bắt đầu, giọng khàn nhưng ấm. “Không như bây giờ các cháu đâu. Cả xóm mình chỉ toàn hầm trú ẩn với bếp Hoàng Cầm, đi đâu cũng phải dè chừng máy bay trinh sát.”

Ông kể về những buổi hành quân xuyên đêm, chân dẫm lên đất rừng còn đẫm sương, balô nặng trĩu mà đầu thì chỉ nghĩ: phải giữ cho bằng được mảnh đất này. Ông nhớ như in tiếng pháo sáng rạch ngang bầu trời, tiếng máy bay gầm rú, và cả tiếng đồng đội gọi nhau giữa trận địa bụi mù. Rồi ông cười hiền: “Cực thế mà vui lắm. Bát bo bo chia làm hai, khát thì hứng nước lá rừng mà uống, vậy mà ai cũng hăng. Vì tin rằng rồi sẽ có ngày đất nước hòa bình, tụi trẻ con không phải náu mình dưới hầm nữa.”

Mấy đứa nhỏ ngồi im như nuốt từng lời. Chúng đã nghe câu chuyện ấy nhiều lần, nhưng lần nào cũng thấy như mới. Bởi mỗi lần kể, ông Vinh lại thêm một chi tiết, một kỷ niệm mà ngày trẻ ông từng cất giữ trong lòng.Ông nhìn lũ trẻ, giọng chậm hơn: “Những ngày kháng chiến gian nan thật, nhưng chính những ngày ấy cho ông biết thế nào là tình đồng đội, tình làng xóm. Và bây giờ nhìn xóm mình bình yên, ông thấy mọi hy sinh đều xứng đáng.”

Gió chiều thổi nhẹ, mang theo tiếng cười con trẻ và tiếng ông Vinh kể chuyện, hòa vào nhau đầy thân thương nơi xóm nhỏ Thanh Bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn