Chuyện những người con xứ Huế tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ
70 năm trôi qua, đa phần các chiến sĩ Điện Biên năm xưa không còn nữa, những câu chuyện của họ minh chứng về một thời kỳ hoa lửa, hào hùng vẫn còn sống mãi, trường tồn với lịch sử dân tộc..
Thiếu tá Nguyễn Cửu Châu (TP. Huế) - nguyên chiến sĩ Điện Biên chia sẻ[1]: Có những trận đánh cứ hằn sâu trong ký ức của người trong cuộc. Đó là kỷ niệm những tháng năm bên đồng đội, trong những ngày “Máu trộn bùn non” nhưng “Gan không núng, chí không mòn”. Tôi xin kể lại trận đánh ở Hồng Cúm nhằm đẩy lùi tiểu đoàn Lê Dương của địch.
Sáng 16/4/1954, vào lúc 4 giờ sáng, lợi dụng bộ đội ta sắp quay về nghỉ ngơi sau mấy tiếng đồng hồ đào công sự, một tiểu đoàn Lê Dương chia 2 mũi đột nhập vào chiến hào của C54. Khoảng 4 giờ 30 phút, một toán quân địch đã đến gần vị trí chỉ huy, nhận được lệnh của đại đội, các trung đội đã kịp thời tản ra hai bên, dùng súng cối 60 li và trung liên bắn xối xả vào đội hình đi đầu của địch, một số bị tiêu diệt ngay những loạt đạn đầu. Trung đội 1 và 2 hình thành hai mũi đánh vòng trở lại, Trung đội 3 làm nhiệm vụ bảo vệ mặt sau trận địa cũng nhanh chóng tiến ra phối hợp theo đúng phương án tác chiến của đại đội.
Địch đang lo chống đỡ phía trước, bất thần bị một mũi đánh thọc sườn, đội hình rối loạn. Trong lúc đó pháo binh ta, theo báo cáo tọa độ của đại đội đã bắn trúng đội hình địch, chặn đường rút lui của chúng... Đại đội 54 từ chỗ bị đột kích bất ngờ, nhưng nhờ dự kiến sớm các phương án, xử lý linh hoạt, chủ động nên đã đánh một trận phản kích giành thắng lợi giòn dã. Địch vội vã rút lui, để những binh lính bị thương vong nằm lại trận địa. Tôi nghe rõ tiếng kêu la xin cấp cứu: Avez pitie de moi, sàuvez moi (hãy thương hại chúng tôi, hãy cứu chúng tôi). Đại đội đã báo về chỉ huy trung đoàn cho y tá cứu thương băng bó, chuyển về phía sau để trao trả cho đối phương khi có điều kiện, thực hiện đúng chính sách tù hàng binh…
Khi ta tổng tiến công vào tập đoàn cứ điểm, địch ở Hồng Cúm tháo chạy sang Lào, Trung đoàn được lệnh truy kích và bắt gọn toàn bộ gần 2.000 quân địch làm tù binh, phần lớn là lính Âu Phi... Trận đánh này đã được Đại tướng Võ Nguyên Giáp đưa vào trang hồi ký “Những năm tháng không quên”.


