Chuyện những người lính trở về từ “địa ngục trần gian”
Trong căn nhà nhỏ bình yên tựa vào lưng đồi, tôi được gặp ông Lê Duy Vở- xã Tiên Lương, huyện Cẩm Khê, người chiến sĩ đã từng có giấy báo tử gửi về, gia đình, người thân đã lập bàn thờ, bia mộ, người vợ sau này cũng vì nghĩ chồng mình hy sinh nên đã đi bước nữa. Ngày trở về, gia đình, hàng xóm ai cũng ngỡ ngàng và vui mừng vì ông còn sống. Nay đã 82 tuổi, chân chậm, tay run, mắt đã mờ nhưng ông Vở vẫn không quên những ký ức một thời gian khó “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Tháng 4/1963, ông Vở lên đường nhập ngũ thuộc Sư đoàn 35B, sau một năm huấn luyện ông cùng đồng đội vào chiến trường miền Nam, vào sinh ra tử, lập nhiều thành tích trên khắp các mặt trận, không may trận đánh tháng 5/1968 ông bị bắn trọng thương không còn sức chiến đấu nên đã bị rơi vào vòng vây của địch sau đó bị chuyển ra đảo tại phân khu C4, nhà tù Phú Quốc. Nhớ lại quãng thời gian từng bị nhốt trong chuồng cọp kẽm gai, phơi nắng dưới cát đến rộp da, bị tra tấn bằng roi cá đuối, dùi cui. Ông Vở bảo: “Bọn cai ngục có thể nghĩ ra bất kỳ hình thức nào dã man nhất, độc ác nhất, bỉ ổi nhất để thỏa mãn “cơn tức giận” của chúng, thậm chí có người còn bị bẻ răng, đóng đinh vào mười đầu ngón tay, hòng làm nhụt chí khí chiến đấu của chiến sĩ ta, ai tư tưởng không vững, ý chí không kiên cường là dễ thành chiêu hồi”.
Cũng như ông Vở, người chiến sĩ Nguyễn Văn Thuyết- phường Nông Trang, thành phố Việt Trì khi xưa tình nguyện viết đơn lên đường nhập ngũ, tham gia nhiều trận chiến đầu ác liệt ở chiến trường Tây Ninh, trong lúc đang chiến đấu bị đạn của địch bắn trúng gót chân, ông Thuyết bị thương và rơi vào tay địch, những tháng ngày tra tấn bắt đầu từ đây. Không nhớ nổi trong thời gian ở tù, kẻ thù đã bao nhiêu lần dùng dùi cui, roi điện, roi da đánh ông tới thừa sống thiếu chết, ông kể: “Chúng tra tấn tôi 20 ngày liên tục tại trại giam Biên Hòa, cứ nửa đêm rạng sáng là bị đưa đi hỏi cung, chúng khóa chân tay vào ghế rồi quay tròn liên tục, sau nhiều ngày không khai thác được gì chúng chuyển tù binh ra nhà tù ở đảo Phú Quốc, tôi bị nhốt tại trại giam C4. Có những thời điểm chúng dùng súng đại liên bắn vào trại giam khiến hàng trăm người chết để uy hiếp tinh thần. Nhìn đồng đội của mình ngã xuống, lòng căm thù lại lớn hơn bao giờ hết”.
Nhớ lại những ký ức đau thương, những người chiến sĩ năm xưa không khỏi xúc động, dù họ đã hiên ngang, bất khuất như thế nào trước sự tàn bạo của kẻ thù nhưng giờ đây những giọt nước mắt vẫn rơi giữa thời bình, mang theo nhiều nỗi niềm sâu kín. Họ khóc bởi niềm tự hào vì những ngày tháng hoạt động cách mạng kiên cường, anh dũng, khóc vì đồng đội đã ngã xuống và khóc cho cả những người may mắn trở về giống như họ.



