Cựu Thanh niên xung phong

Chuyện ông Dũng và bà Hạnh trong những ngày tháng bom đan

Hải Phòng08/01/2026Phạm Phú Văn (Vĩnh Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày trở lại bến sông xưa, ông Dũng và bà Hạnh gặp nhau sau hơn bốn mươi năm. Mái tóc đã bạc, bước chân đã chậm, nhưng ký ức về một thời thanh niên xung phong vẫn vẹn nguyên. Năm ấy, họ cùng tiểu đội mở đường giữa mưa bom bão đạn. Khi ông Dũng bị thương trong lúc phá bom, bà Hạnh đã cõng ông băng rừng suốt đêm để kịp về trạm xá. Không lời than vãn, chỉ có niềm tin giản dị: còn sống là còn đồng đội. Chiến tranh qua đi, mỗi người một cuộc sống. Nhưng hôm nay, đứng trước bia tưởng niệm những người đã ngã xuống, họ lặng lẽ nắm tay nhau. Tình đồng đội năm xưa vẫn còn đó – bền chặt, thiêng liêng, không phai theo năm tháng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn