Cựu chiến binh

chuyện ông tôi kể thời chiến đấu

Hải Phòng12/12/2025đoàn phường Lê Đại Hành (đoàn phường Lê Đại Hành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
chuyện ông tôi kể thời chiến đấu

Chuyện ông tôi kể thì nhiều, chuyện nào cũng hay và toàn là chuyện có thật. Ông nội tôi vào bộ đội khi mới tròn 18 tuổi, nhiệt huyết và bừng cháy ước mơ “đứng lên cùng dân tộc bảo vệ Tổ quốc”. Đơn giản chỉ có vậy. Ông và những người đồng đội của mình thời đó dựa vào nhau, cống hiến và hy sinh, không vì bất cứ điều gì ngoài hai từ thiêng liêng Tổ quốc.

Ông tôi kể thời đó thiếu thốn lắm, gian truân lắm. Ông là thanh niên, là con trai, đàn ông thì sao cũng được nhưng với những đồng đội nữ thì khổ gấp đôi. Sốt rét rừng, ngủ lán, thồ lương thực, ngủ trời, ăn rau rừng, uống nước suối, tay trần sẻ núi bạt rừng, thồ hàng, cõng đồng đội… gian nan là thế nhưng tình quân dân trọn nghĩa vẹn tình.

Ông thường không kể nhiều về mình. Nhưng ông được biết qua những người đồng đội của ông, những người chú, người bác, ông từng là một trong những Đại đội trưởng công binh đầu tiên của con đường huyền thoại Hồ Chí Minh tuyến lửa Quảng Bình những ngày đầu xẻ đá, chặt cây, làm đường chi viện cho miền Nam thân yêu. Khi đó ông tôi mới vừa tròn 20 tuổi - cái tuổi mang trong mình trái tim đầy nhiệt huyết tất cả vì Tổ quốc, vì quê hương thân yêu.

Những câu chuyện về những người bạn chiến đấu kề lưng sát cánh với ông làm tôi hình dung ra sự khốc liệt của chiến tranh và cả tình người thấm đẫm. Ông vẫn bảo, cái sống và cái chết trong chiến tranh chỉ như gang tấc, nhất là thời kỳ cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Mỹ bỏ bom dày đặc, xối như mưa, hòng xóa hết “bất kể những gì cử động” mà giới chỉ huy quân đội Mỹ ra lệnh cho quân lính mình. Trong những ngày tháng đó, ông tôi đã mất rất nhiều đồng đội trong thời gian rất ngắn. Ba kể, nhiều khi chỉ là một cái quay ra cửa hầm đi vệ sinh, quay trở lại cả hầm bị chôn vùi bởi bom. Có những trận địch oanh tạc ngày tiếp ngày không ngừng nghỉ, phải chờ đến khi chúng ngưng thì mọi người mới có thời gian đi thu gom thi thể của đồng đội. Trong hoàn cảnh như thế, bom xé nát trời, nát đất, nát cả cỏ cây... loạn lạc thế, tang thương thế, gian khổ và nguy hiểm thế, nhưng cứ hết đợt oanh tạc, những người sống sót lại chia nhau đi tìm xác đồng đội.

Thương bạn, nhớ đồng đội, ngày hòa bình, ông tôi vẫn luôn dị ứng với mùi nước hoa. Ông nói mùi nước hoa ngày nay gợi nhớ những kỷ niệm buồn. Điều tôi thấy lạ là ông tôi chưa bao giờ xen vào trong câu chuyện bất cứ điều gì xấu xa về phía những người đã gây tang thương cho dân tộc mình. Tôi chỉ nghe ông nói về đồng đội mình với những hoàn cảnh giữa cái sống và cái chết và những hy sinh. Kỳ lạ hơn, tôi chưa bao giờ tôi thấy ông nói thù oán họ, thù oán kẻ gieo tang thương cho cả dân tộc và cũng xuýt cướp đi sinh mạng ba năm nào. Ông tôi vẫn còn nguyên sau bả vai trái vết sẹo rất sâu của mảnh bom. Ông thường nói, không có đồng đội giúp đỡ, ba cũng bỏ mạng rồi. Thế thôi.

Với ông tôi, những người lính Bộ đội Cụ Hồ là sống và chiến đấu vì Tổ quốc, bảo vệ Tổ quốc, giải phóng Tổ quốc khỏi sự xâm lăng.

Hình ảnh ông và những người đồng đội - một thế hệ đã hy sinh, cống hiến cho độc lập, tự do của dân tộc, những người lính Cụ Hồ - không những đồng bào trong và ngoài nước yêu mến, thậm chí có cả những người từng là phía bên kia chiến tuyến cũng nể phục và trân trọng. Nhân kỷ niệm 81 năm ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng, cháu gái xin gửi lời tri ân sâu sắc đến ông của con và các chú, bác, anh chị - những người vì nhân dân quên mình và kính chúc ba mẹ và các chú, bác, anh chị mạnh khỏe. Cháu luôn mãi tự hào về thế hệ ông, những người đồng đội của ông và những người lính Cụ Hồ!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
chuyện ông tôi kể thời chiến đấu | Câu chuyện thời hoa lửa