Chuyến phà đêm quả cảm trên sông Nhật Lệ
Chuyến phà đêm quả cảm trên sông Nhật Lệ
Chuyến phà đêm quả cảm trên sông Nhật Lệ
Nhân chứng kể lại: Bà Nguyễn Thị Suốt (Ghi theo lời kể của đồng đội Mẹ Suốt, bến phà Nhật Lệ, Quảng Bình năm 1965).Quảng Bình những năm 1965 là cửa ngõ giao thông huyết mạch chi viện cho miền Nam, cũng là nơi chịu những trận oanh tạc dữ dội nhất của không quân Mỹ. Trên dòng sông Nhật Lệ rộng lớn, bến phà ngày đêm oằn mình gánh chịu bom đạn để đưa bộ đội, vũ khí và xe vận tải vượt sông ra tiền tuyến. Và trên dòng sông rực lửa ấy, hình ảnh Mẹ Suốt – người mẹ một tay chèo đò chở quân qua sông đã trở thành một huyền thoại bất tử.Tôi là một cô gái trẻ trong đội dân công hỏa tuyến, có may mắn được sát cánh cùng Mẹ Suốt trong nhiều chuyến phà đêm năm ấy. Mẹ Suốt lúc đó đã ngoài sáu mươi tuổi, tóc đã chớm bạc, làn da rám nắng miền biển nhưng đôi tay chèo thì dẻo dai và mạnh mẽ vô cùng. Địch bắn phá suốt ngày đêm, bom nổ bên phải, pháo sáng rực bên trái, mặt nước sông Nhật Lệ liên tục dựng lên những cột sóng khổng lồ.Tôi nhớ nhất đêm tháng 8 năm 1965, máy bay Mỹ bay rà thấp, bắn pháo phản lực xối xả xuống bến phà. Đoàn xe chở đạn của bộ đội đang nằm chờ bên bờ Bắc, tình thế vô cùng nguy cấp. Nhiều người lo ngại không cho phà xuất phát, nhưng Mẹ Suốt đứng lên đầu mui đò, hét lớn: "Tụi bay sợ gì bom Mỹ! Bộ đội đang chờ đạn, chết thì chết, phải đưa phà qua!". Và mẹ một mình cầm chèo, rướn người đẩy con đò lao ra giữa dòng nước đang sôi sục vì bom đạn.Ánh chớp bom nhuộm đỏ cả gương mặt kiên định của mẹ. Tôi ngồi trên đò, tay tát nước cứu đò, lòng vừa sợ hãi vừa vô cùng thán phục trước sự can trường của người mẹ già. Con đò của mẹ như một con thoi dũng cảm, rẽ sóng vượt qua làn mưa đạn, đưa toàn bộ đoàn xe chở đạn sang bờ an toàn. Mẹ Suốt đã ngã xuống trong một trận bom năm 1968 ngay bên bến sông này, nhưng tinh thần gan góc, kiên cường của mẹ đã truyền ngọn lửa anh hùng cho tất cả những người con Quảng Bình tiếp bước cho đến ngày toàn thắng.



