Chuyến Phà Đêm Trên Dòng Sông Gian
Chuyến Phà Đêm Trên Dòng Sông Gianh
Nhân chứng: Chú Nguyễn Tiến Tư (Sinh năm 1946) - Cựu lính công binh bến phà sông Gianh, Quảng Bình.
Khi nhắc về những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, người ta thường nghĩ đến những dải rừng già Trường Sơn quanh năm mây phủ, nhưng đối với tôi và những đồng đội thuộc đơn vị công binh bến phà sông Gianh, ký ức sâu đậm nhất lại gắn liền với dòng nước đục ngầu, cuồn cuộn chảy và những đêm dài thức trắng cùng tử thần. Sông Gianh những năm 1968 không một ngày bình yên. Nơi đây là cuống họng giao thông huyết mạch, nơi chuyển dịch hàng vạn tấn vũ khí, lương thực từ hậu phương miền Bắc chi viện cho tiền tuyến miền Nam ruột thịt. Chính vì thế, kẻ địch đã tập trung hỏa lực điên cuồng nhất, rải bom cày xới từng mét đất, khúc sông nhằm chặt đứt tuyến đường tiếp tế của ta. Tôi nhớ như in đêm mùa đông năm 1968, cái lạnh của miền Trung như những mũi kim châm vào da thịt. Trời tối đen như mực, không một ánh đèn nào được phép thắp lên vì chỉ một đốm lửa nhỏ cũng có thể làm mồi cho lũ máy bay trinh sát tầm nhiệt của địch. Chiếc phà của chúng tôi chở đầy ắp hòm đạn pháo và hai chiếc xe tải giải phóng cồng kềnh bước vào chuyến hành trình vượt sông dưới tầm ngắm của thần chết. Khi phà vừa ra đến giữa dòng, tiếng gầm rít xé toạc màn đêm của máy bay phản lực bỗng chốc ập đến. Pháo sáng từ trên không thả xuống rực trời, biến mặt sông Gianh phẳng lặng trở thành một sàn diễn đầy máu và lửa. Bom nổ bên mạn, sóng nước dâng cao hàng mét hất tung chiếc phà chao đảo kịch liệt. Động cơ phà đột ngột chết máy do dính mảnh bom găm vào buồng máy. Phà kẹt cứng giữa dòng sông, trôi tự do theo con nước xiết, trong khi pháo bầy tiếp tục dội xuống mỗi lúc một dày đặc. Trong lồng ngực chúng tôi lúc ấy, tim đập thình thịch nhưng tuyệt nhiên không ai biết đến hai từ hoảng sợ. Bản năng của người lính công binh bảo chúng tôi rằng: xe có thể chìm, người có thể mất, nhưng hàng hóa và đạn dược phải vào được bờ bên kia an toàn. Không ai bảo ai, tôi cùng năm đồng chí khác lập tức cởi phăng chiếc áo trấn thủ, lao mình xuống dòng nước buốt giá, lạnh thấu xương của sông Gianh. Chúng tôi dùng đôi vai trần, bám chặt vào mạn phà, gồng hết sức lực còn lại để làm điểm tựa, đẩy phà chống chọi lại dòng nước xiết hướng về bờ Nam. Nước sông lạnh buốt khiến các cơ khớp co rút lại, đau đớn vô cùng, nhưng tiếng hò vang thầm lặng trong tâm thức đã tiếp thêm sức mạnh cho chúng tôi. "Cố lên anh em ơi, xe sắp vào bờ rồi!". Mất hơn một tiếng đồng hồ vật lộn giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, chiếc phà cuối cùng cũng chạm vào bờ đá. Hai chiếc xe tải lập tức nổ máy, lao nhanh vào rặng tre ngụy trang bảo đảm an toàn. Lúc bấy giờ, khi chúng tôi dìu nhau leo lên bờ bến, ba người đồng chí trong tiểu đội của tôi đã mãi mãi không thể đứng lên được nữa. Họ đã bị nhiễm lạnh sâu và trúng mảnh bom ngầm dưới nước, máu của họ hòa vào dòng nước sông Gianh đỏ nặng phù sa. Sáng hôm sau, mặt trời lên, dòng sông vẫn chảy xiết như chưa từng có cuộc chiến tàn khốc đêm qua, nhưng trong lòng người ở lại, dòng sông ấy đã mang theo một phần linh hồn kiên cường của những người con bất tử.



