Bài viết

Chuyến phà trong đêm

Ninh Bình15/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày ấy, ở một bến phà nhỏ trên tuyến đường huyết mạch, có một tổ thanh niên xung phong làm nhiệm vụ đưa đón người và hàng hóa qua sông. Bến phà tưởng chừng yên bình, nhưng lại là mục tiêu đánh phá thường xuyên của kẻ địch.

Ban ngày, phà phải tạm ngừng hoạt động vì máy bay liên tục quần thảo. Đêm xuống, khi bóng tối phủ kín mặt sông, họ mới bắt đầu làm việc. Những chuyến phà âm thầm qua lại, chở theo lương thực, vũ khí và cả niềm hy vọng của tiền tuyến.

Trong tổ có một cô gái tên Liên – người lái phà trẻ nhất. Dáng người nhỏ nhắn, nhưng Liên rất vững tay lái và gan dạ. Cô thường nhận những chuyến đi khó nhất, khi nước chảy xiết hoặc khi thời gian gấp rút.

Một đêm, bến phà nhận lệnh phải chuyển gấp một đoàn hàng sang bờ bên kia. Nếu chậm trễ, kế hoạch chiến đấu sẽ bị ảnh hưởng. Trời tối đen, sương phủ dày đặc, dòng sông cuộn chảy mạnh.

Liên cùng đồng đội nhanh chóng chuẩn bị. Khi chiếc phà rời bến, chỉ có một ngọn đèn nhỏ được che kín để tránh bị phát hiện. Mọi người im lặng, chỉ nghe tiếng nước vỗ vào mạn phà.

Giữa dòng sông, bất ngờ pháo sáng từ trên trời rơi xuống, soi rõ cả khu vực. Ngay sau đó là tiếng máy bay gầm rú. Địch bắt đầu đánh phá.

Bom rơi xuống mặt nước, tạo nên những cột nước cao vọt. Sức ép làm chiếc phà chao đảo dữ dội. Những mảnh kim loại va vào nhau phát ra tia lửa. Có lúc, khi dây xích kéo bị siết mạnh, những tia lửa nhỏ bắn ra trong đêm.

Trong khung cảnh hỗn loạn ấy, những tia lửa ấy lại hiện lên rõ ràng – như những “bông hoa lửa” giữa sông nước.

Liên vẫn giữ chặt tay lái. Dù sóng lớn, dù bom nổ, cô vẫn cố đưa phà đi đúng hướng. Đồng đội vừa giữ hàng, vừa giúp ổn định phà.

Một quả bom rơi gần khiến một góc phà bị hư hỏng, lửa bùng lên. Không còn lựa chọn, mọi người vừa chèo, vừa dập lửa. Những tia lửa bắn ra dữ dội, soi rõ những gương mặt đầy quyết tâm.

Cuối cùng, chiếc phà cũng cập được bờ bên kia. Hàng hóa được chuyển xuống an toàn. Ai cũng kiệt sức, nhưng ánh mắt thì rạng rỡ.

Liên ngồi xuống, nhìn lại dòng sông vẫn còn gợn sóng. Những tàn lửa còn cháy dở trên phà lập lòe trong đêm.

Một đồng đội khẽ nói: “Hoa lửa hôm nay… dữ quá.”
Liên mỉm cười: “Nhưng nhờ nó mà mình qua được.”

Sau đêm ấy, bến phà vẫn tiếp tục hoạt động. Những chuyến đi nguy hiểm vẫn diễn ra, và “hoa lửa” vẫn xuất hiện – khi thì nhẹ nhàng, khi thì dữ dội.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, bến phà được thay bằng cây cầu vững chắc. Dòng sông vẫn chảy, nhưng không còn những đêm vượt sông trong bom đạn.

Liên giờ đã lớn tuổi. Mỗi lần đi qua cầu, bà lại nhìn xuống dòng nước và nhớ về những “hoa lửa” năm xưa – những tia sáng nhỏ bé nhưng chứa đựng cả một thời tuổi trẻ.

Câu chuyện “hoa lửa” ở bến phà ấy không chỉ là ký ức về chiến tranh, mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm.

Và dù thời gian có trôi qua, những “bông hoa lửa” ấy vẫn sẽ mãi là ánh sáng không bao giờ tắt trong lòng những người đã từng sống qua thời ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn