CHUYẾN TÀU CHỞ ĐẦY HUYỀN THOẠI VÀ NỖI NHỚ
Những chuyến tàu thời chiến không chỉ chở vũ khí và con người, mà còn chở theo nỗi nhớ, hy vọng và những huyền thoại không tên.
Ông Hòa gắn cả tuổi trẻ của mình với đường ray và đầu máy hơi nước. Những chuyến tàu thời chiến của ông thường khởi hành trong đêm, đèn tắt, còi im lặng, chỉ còn tiếng bánh sắt nghiến lên đường ray như nhịp tim gấp gáp của đất nước.
Trên những toa tàu ấy là vũ khí, lương thực, thương binh và cả những người lính trẻ lần đầu ra trận. Có người vừa rời quê, trong túi còn lá thư chưa kịp gửi. Có người lặng im suốt chặng đường dài, mắt nhìn ra bóng tối, mang theo nỗi nhớ nhà không nói thành lời.
Tàu nhiều lần bị đánh phá. Có chuyến vừa qua cầu thì bom rơi phía sau, đường ray gãy nát. Ông Hòa cùng đồng đội phải sửa đường trong đêm để tàu kịp đi tiếp. “Tàu không chạy thì chiến trường đói,” ông nói.
Chiến tranh qua đi, đường ray vẫn còn đó, nhưng những chuyến tàu năm xưa đã trở thành huyền thoại. Với ông Hòa, mỗi lần nghe tiếng tàu hôm nay là một lần ký ức trở về, mang theo hình ảnh những con người đã đi mãi không về.



