Chuyến tàu đêm chở đầy nỗi nhớ
Chuyến tàu đêm chở đầy nỗi nhớ
Ga Hàng Cỏ (Hà Nội) những năm chiến tranh phá hoại luôn chìm trong bóng tối để ngụy trang. Những chuyến tàu chở tân binh vào Nam thường chuyển bánh vào lúc nửa đêm. Trên sân ga không có ánh đèn điện, chỉ có những cái bóng đan vào nhau trong im lặng và những lời thì thầm.
Mai đứng tựa vào một cột toa tàu, tay nắm chặt tay Kiên – người yêu cô, ngày mai anh sẽ vào chiến trường Quảng Trị. Họ không khóc, vì thời ấy người ta bảo khóc sẽ làm người đi yếu lòng. Mai mở chiếc khăn tay, bên trong là một nắm ruốc thịt (chà bông) mẹ cô đã thức cả đêm để rang, cô dúi vào ba lô của anh:
"Vào trong đó, nhớ giữ sức khỏe. Em ở ngoài này vừa đi làm, vừa tham gia tự vệ. Em sẽ đợi."
Kiên không nói được nhiều, anh cởi chiếc phù hiệu tên lửa trên cổ áo quân phục, gắn lên ngực áo của Mai: "Chờ anh!"
Tiếng còi tàu rúc lên một hồi dài, xé toạc đêm tối. Con tàu chuyển bánh, mang theo hàng ngàn chàng trai mười tám, đôi mươi lao vào khói lửa. Mai đứng lại trên sân ga, nhìn theo đốm lửa đỏ từ đuôi tàu xa dần, tay chạm vào chiếc phù hiệu còn ấm nóng.



