Chuyến tàu đêm mùa đông
Ga tàu quê nghèo sáng đèn mờ những đêm tiễn quân.
Cô gái khoác khăn len tiễn người yêu lên tàu.
Anh hứa: “Hòa bình anh sẽ về ngay mùa đào nở.”
Chuyến tàu đi xa dần vào bóng tối.
Mùa đông này qua, những mùa đông khác lại đến.
Tin anh không còn khiến cô lặng người giữa vườn đào nở rộ.
Cô giữ trọn lời hẹn bằng cách không chọn ai khác.
Năm nào cũng ra ga, đặt lên ghế chờ bó hoa nhỏ.
Khi tóc cô đã bạc, người ta mới hiểu tình yêu bền đến thế nào.
Người giữ lời hứa, dù người hứa đã chìm trong lịch sử.



