CHUYẾN TÀU ĐÊM QUA NGẦM RÌ-RÌ
CHUYẾN TÀU ĐÊM QUA NGẦM RÌ-RÌ Nhân chứng lịch sử: Ông Võ Xuân Thu (Cựu chiến sĩ lái tàu hỏa thuộc Đội Trục vớt - Cầu đường, Ty Đường sắt Tây Trường Sơn, Binh trạm 16). Mô tả ngắn: Cuộc đấu trí sinh tử của người tài xế tàu hỏa dã chiến khi điều khiển đầu máy hơi nước kéo 10 toa hàng vượt qua "tọa độ chết" ngầm Rì-Rì (Quảng Bình) trong trận oanh kích năm 1969.
CHUYẾN TÀU ĐÊM QUA NGẦM RÌ-RÌ
Nhân chứng lịch sử: Ông Võ Xuân Thu (Cựu chiến sĩ lái tàu hỏa thuộc Đội Trục vớt - Cầu đường, Ty Đường sắt Tây Trường Sơn, Binh trạm 16).
Mô tả ngắn: Cuộc đấu trí sinh tử của người tài xế tàu hỏa dã chiến khi điều khiển đầu máy hơi nước kéo 10 toa hàng vượt qua "tọa độ chết" ngầm Rì-Rì (Quảng Bình) trong trận oanh kích năm 1969.
Mùa khô năm 1969, đoạn đường sắt dã chiến nối từ hậu phương ra tiền phương qua ngầm Rì-Rì (thuộc vùng núi Quảng Bình) trở thành điểm nghẽn chiến lược. Máy bay Mỹ liên tục thả bom từ trường, bom văng và pháo sáng nhằm đánh đứt tuyến vận tải bằng đường sắt duy nhất này. Binh nhất Võ Xuân Thu khi đó tròn 21 tuổi, là người lái đầu máy hơi nước Đổi Mới chở đầy vũ khí, lương thực tiến vào Nam
Khác với xe tải có thể linh hoạt đánh lái, tàu hỏa chạy trên một tuyến ray cố định. Chỉ cần một đoạn ray bị biến dạng hay một quả bom rơi sát đường mòn, cả đoàn tàu sẽ biến thành chiếc bẫy lửa khổng lồ.
Khoảng 1 giờ sáng, khi đầu máy vừa áp sát ngầm Rì-Rì, hai chiếc máy bay C-130 địch bất ngờ thả hàng chục quả pháo sáng, soi rõ mùng một cả vách núi. Ngay sau đó là những tiếng rít xé không khí và từng tràng pháo 20mm quét xối xả xuống đầu máy. Kính cabin vỡ vụn, mảnh đạn găm thẳng vào vai trái ông Thu khiến máu chảy xối xả, ướt đẫm chiếc áo trấn thủ. Người phụ lái đi cùng bị thương nặng, gục ngay trên sàn than.
"Bằng mọi giá không được dừng lại trên ngầm!", ông Thu gầm lên giữa tiếng pháo rú. Trong cơn đau xé thịt và khói than xộc vào mù mắt, ông dùng một tay gìm chặt tay liên kết xả hơi, tay kia gạt hết nấc ga. Chiếc đầu máy chao đảo, gầm lên dữ dội rồi xé gió lao thẳng qua đoạn ngầm đang bốc cháy cuồn cuộn.
Đúng lúc toa tàu cuối cùng vừa qua khỏi lòng sông, một quả bom tọa độ rơi ngay giữa ngầm Rì-Rì, hất tung hàng trăm khối nước và đá hộc lên không trung. Đoạn ray phía sau bị xé nát, nhưng đoàn tàu 10 toa mang đầy đạn dược đã thoát khỏi "tọa độ chết" an toàn, tiến sâu vào hầm núi che chắn trước khi trời sáng.
Chiến tranh khép lại, người lái tàu Trường Sơn năm xưa trở về với gia đình cùng vết sẹo dài trên vai trái. Mỗi lần tiếng còi tàu hỏa vang lên từ xa, ông Võ Xuân Thu lại rấn rấn nước mắt, nhớ về đêm chạy tàu sinh tử qua ngầm Rì-Rì — nơi tuổi mười mươi của ông và đồng đội đã vặn hết ga để giữ cho mạch máu giao thông Tổ quốc không bao giờ ngừng chảy.



