Bài viết

CHUYẾN TÀU ĐÊM VÀ CHIẾC ÁO ẤM CỦA MẸ

Lào Cai08/06/2026Mai Tuấn Anh (Phong Dụ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHUYẾN TÀU ĐÊM VÀ CHIẾC ÁO ẤM CỦA MẸ

Nhân chứng kể lại: Bác Vũ Đình Long (Cựu tân binh ga Hàng Cỏ, Hà Nội)

"Đầu năm 1973, ngay sau khi Hiệp định Paris được ký kết, mặc dù bom Mỹ đã ngừng rơi trên bầu trời miền Bắc, nhưng không khí chi viện cho tiền tuyến miền Nam vẫn vô cùng khẩn trương. Đêm đó, ga Hàng Cỏ (Hà Nội) đông nghịt người. Những đoàn tàu hoả chở đầy lính tân binh chuẩn bị chuyển bánh vào Nam.

Tôi lúc đó vừa tròn mười tám tuổi, là học sinh vừa tốt nghiệp cấp 3. Mẹ tôi tiễn tôi ra ga trong lặng lẽ. Giữa biển người ồn ào, tiếng còi tàu rúc lên từng hồi giục giã, mẹ không nói lời nào, chỉ ôm chặt lấy tôi rồi run run tháo chiếc áo len màu xám tro mẹ tự đan quấn vào cổ tôi. Chiếc áo len có mùi trầu không quen thuộc của mẹ, ấm áp đến lạ kỳ. Mẹ bảo: 'Vào trong đó, rừng thiêng nước độc, đêm lạnh nhớ mặc áo của mẹ nghe con'.

Khi con tàu chuyển bánh, tôi nhìn qua khung cửa sổ, bóng dáng nhỏ bé của mẹ đổ dài dưới ánh đèn ga mù sương, tay mẹ vẫn vẫy mãi cho đến khi tàu khuất dạng vào bóng đêm. Chiếc áo len của mẹ đã cùng tôi đi qua những đêm đông lạnh giá ở rừng cao su miền Đông Nam Bộ, qua những cơn sốt rét run bần bật làm cả cơ thể co rúm lại.

Mỗi lần mặc áo của mẹ, tôi như cảm thấy có bàn tay ấm áp của mẹ đang vỗ về, tiếp thêm cho tôi nghị lực để vượt qua mọi thử thách. Nhiều đồng đội của tôi không có may mắn được trở về với mẹ, họ đã nằm lại ở các nghĩa trang trường sơn. Còn tôi, tôi đã mang chiếc áo len sờn rách, bạc màu ấy trở về, ôm lấy mẹ trong ngày toàn thắng, vẹn nguyên lời hứa năm xưa."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHUYẾN TÀU ĐÊM VÀ CHIẾC ÁO ẤM CỦA MẸ | Câu chuyện thời hoa lửa