Cựu chiến binh

CHUYẾN TÀU GIỮA CƠN BÃO BIỂN

Trong những năm tháng làm nhiệm vụ nơi đầu sóng ngọn gió, bác Nguyễn Văn Hùng từng trải qua một chuyến hải trình đầy hiểm nguy giữa cơn bão lớn trên Biển Đông. Giữa sóng dữ và gió giật liên hồi, những người lính hải quân trẻ tuổi vẫn kiên cường giữ vững con tàu và hoàn thành nhiệm vụ tiếp tế cho đảo xa. Ký ức về chuyến tàu năm ấy đã trở thành dấu ấn không thể phai mờ trong quãng đời “Thời hoa lửa” của bác.

Thanh Hóa22/05/2026Cao Văn Việt (Đoàn xã Hoằng Thanh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người viết nhận ra rằng đối với người lính hải quân, biển cả vừa là người bạn thân thuộc vừa là thử thách khắc nghiệt nhất. Những con sóng hiền hòa ban ngày có thể trở nên dữ dội bất cứ lúc nào giữa biển khơi mênh mông. Bác Nguyễn Văn Hùng kể rằng trong suốt những năm công tác tại Lữ đoàn Hải quân 125, bác đã đi qua nhiều chuyến hải trình nguy hiểm. Nhưng chuyến tàu giữa cơn bão năm 1985 là ký ức khiến bác nhớ nhất. “Hôm đó biển nổi giông rất nhanh,” bác kể chậm rãi. Con tàu của đơn vị đang trên đường vận chuyển hàng hóa và nhu yếu phẩm ra khu vực đảo thuộc quần đảo Trường Sa. “Lúc xuất phát thời tiết còn bình thường,” bác nhớ lại. Người viết hình dung con tàu hải quân rẽ sóng ra khơi trong ánh nắng sớm của Biển Đông, mang theo những người lính trẻ tuổi đôi mươi đầy nhiệt huyết. Buổi chiều hôm ấy, thời tiết bắt đầu thay đổi. “Gió mạnh lên rất nhanh,” bác kể. Mây đen kéo kín bầu trời, sóng biển cao dần khiến con tàu rung lắc dữ dội. “Biển ngoài khơi khác hẳn biển gần bờ,” bác nói. Chỉ trong thời gian ngắn, cả vùng biển chìm trong mưa lớn và gió giật mạnh. “Sóng đánh ầm ầm vào mạn tàu,” bác nhớ lại. Người viết cảm nhận được sự dữ dội của thiên nhiên nơi đầu sóng ngọn gió mà những người lính hải quân năm ấy phải đối mặt. Khi cơn bão mạnh hơn, con tàu bắt đầu chao nghiêng liên tục giữa những cột sóng lớn. “Có lúc sóng cao hơn cả boong tàu,” bác kể. Nước biển tràn lên boong khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn. “Anh em phải bám dây mới đứng vững được,” bác nói. Trong điều kiện thời tiết nguy hiểm ấy, toàn bộ cán bộ, chiến sĩ trên tàu lập tức vào vị trí làm nhiệm vụ. “Không ai được phép hoảng loạn,” bác kể. Người lính trẻ năm ấy vừa chống chọi với sóng gió vừa phải đảm bảo hệ thống thông tin liên lạc hoạt động ổn định. “Máy móc gặp nước biển rất dễ hỏng,” bác nhớ lại. Trong khoang tàu rung lắc dữ dội, bác cùng đồng đội liên tục kiểm tra hệ thống thông tin. “Có lúc đang làm việc mà bị hất ngã,” bác cười nhẹ. Người viết hình dung những người lính trẻ dầm mình trong nước biển mặn chát giữa tiếng gió rít và tiếng kim loại va đập dữ dội trong cơn bão. Điều khiến bác nhớ nhất là khoảnh khắc một đợt sóng lớn bất ngờ đánh mạnh vào mạn tàu. “Cả con tàu nghiêng hẳn,” bác kể. Nhiều đồ đạc trong khoang bị đổ ngã. Một số chiến sĩ bị va đập xây xát nhưng không ai rời vị trí. “Lúc ấy chỉ nghĩ phải giữ tàu an toàn,” bác nói chắc giọng. Người viết cảm nhận được tinh thần kiên cường của những người lính biển năm ấy — những con người nhỏ bé giữa đại dương nhưng luôn mang trong mình ý chí mạnh mẽ. Cơn bão kéo dài suốt nhiều giờ liền. “Mọi người gần như thức trắng,” bác kể. Ngoài trời chỉ còn tiếng gió gào và những cột sóng trắng xóa liên tiếp đập vào thân tàu. “Có lúc tưởng như biển muốn nuốt cả con tàu,” bác nhớ lại. Nhưng giữa hoàn cảnh nguy hiểm ấy, tình đồng đội lại càng trở nên gắn bó hơn bao giờ hết. “Anh em luôn động viên nhau cố gắng,” bác xúc động nói. Có chiến sĩ tranh thủ đưa nước nóng cho đồng đội bị cảm lạnh. Có người chủ động nhận phần việc nặng hơn để hỗ trợ nhau. “Ở ngoài biển mới hiểu thế nào là sống chết có nhau,” bác kể. Người viết lặng đi trước những ký ức chân thực của một thời “hoa lửa” nơi biển đảo. Đến gần sáng hôm sau, cơn bão mới dần suy yếu. “Khi mặt trời lên, ai cũng thở phào,” bác cười hiền. Con tàu tuy bị hư hỏng một số chỗ nhưng vẫn an toàn tiếp tục hành trình. “Không ai nghĩ đến chuyện quay về,” bác kể. Bởi với những người lính hải quân năm ấy, nhiệm vụ bảo vệ biển đảo và tiếp tế cho đảo xa luôn được đặt lên hàng đầu. “Khó khăn thế nào cũng phải hoàn thành nhiệm vụ,” bác nói. Người viết hiểu rằng phía sau sự bình yên của biển trời hôm nay là biết bao chuyến hải trình đầy gian khổ và hiểm nguy của những người lính biển năm xưa. Nhiều năm sau ngày xuất ngũ, mỗi khi mùa mưa bão về trên quê biển Hoằng Tiến, bác Nguyễn Văn Hùng lại nhớ đến chuyến tàu năm ấy. “Nghe tiếng sóng lớn là ký ức lại hiện về,” bác cười nhẹ. Trong ký ức người cựu chiến binh già, cơn bão năm nào không chỉ là thử thách của thiên nhiên mà còn là minh chứng cho tinh thần đoàn kết, ý chí và trách nhiệm của người lính hải quân Việt Nam. Chiều muộn dần buông trên biển Hoằng Tiến. Sóng ngoài khơi vẫn vỗ đều vào bờ cát như nhắc nhớ về những chuyến tàu năm xưa từng vượt biển lớn để giữ bình yên cho Tổ quốc. Cuối câu chuyện, bác Nguyễn Văn Hùng chậm rãi nói: “Người lính hải quân có thể đối mặt với sóng to gió lớn, nhưng chỉ cần còn đồng đội bên cạnh thì sẽ luôn có thêm sức mạnh để vượt qua mọi khó khăn.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn