Chuyến tàu huyền thoại và món quà của người mẹ miền Tây
Chuyến tàu huyền thoại và món quà của người mẹ miền Tây
Cựu chiến binh Nguyễn Văn Bột (Đoàn 125 hải quân — Binh đoàn Không hải) nhớ lại những chuyến "tàu không số" chở vũ khí từ miền Bắc vào chi viện cho chiến trường Nam Bộ. Mỗi chuyến đi là một lần xác định cảm tử, bởi nếu bị địch phát hiện, thủy thủ đoàn phải tự hủy tàu để giữ bí mật tuyến đường.
Trong một lần cập bến Thạnh Phú (Bến Tre) để bốc dỡ vũ khí, tàu của ông Bột gặp sự cố máy móc và phải nằm lại ven rạch mắm suốt 3 ngày dưới sự bao vây gắt gao của biệt kích địch. Giữa lúc lương thực cạn kiệt, nước ngọt không còn một giọt, một bà mẹ miền Tây tên Má Hai đã chèo xuồng ba lá tiếp cận tàu giữa đêm tối.
Má Hai mang theo một hũ mắm sặc, một bao khoai lang luộc và hai can nước ngọt. Má thì thầm với các chiến sĩ: "Các con ráng chịu cực, ở đây có má và dân làng canh chừng. Thấy động má sẽ đốt đống rạ làm tín hiệu".
Sáng hôm sau, địch càn quét vào xóm. Má Hai bị bắt và tra tấn dã man vì bị nghi ngờ tiếp tế cho "Việt Cộng". Nhờ đống rạ má kịp châm lửa trước khi bị bắt, con tàu không số đã kịp thời chuyển hướng, lẩn sâu vào rừng dừa nước an toàn.
Sau chiến tranh, ông Bột quay lại Bến Tre tìm lại gia đình Má Hai thì mới biết má đã qua đời vì vết thương cũ do địch tra tấn. Trước khi mất, má dặn con cháu: "Khi nào mấy chú lính tàu về, nhớ nấu cho mấy chú ăn bữa cơm có mắm sặc với khoai lang...". Cựu chiến binh Bột thắp nén hương trước bàn thờ Má Hai mà nước mắt dàn giụa: "Chiến công của tuyến đường trên biển không chỉ dựng bằng máu của người lính, mà còn bằng cả tấm lòng và sự hy sinh vô bờ bến của những người mẹ miền Nam".



