CHUYẾN TÀU KHÔNG CÓ VÉ KHỨ HỒI
CHUYẾN TÀU KHÔNG CÓ VÉ KHỨ HỒI
Bác cựu chiến binh bảo rằng, ngày lên đường nhập ngũ, nhà ga đông lắm. Tiếng còi tàu vang lên giữa buổi sớm tinh mơ, chen lẫn tiếng gọi nhau và tiếng khóc nghẹn của những người mẹ tiễn con ra trận. Những chàng trai trẻ ngồi bên cửa sổ toa tàu, vai khoác ba lô, mắt nhìn thật lâu về phía quê nhà đang dần lùi lại phía sau. Không ai biết chuyến đi ấy sẽ kéo dài bao lâu. Cũng chẳng ai biết ai sẽ là người trở về. Ngày ấy, tuổi trẻ của các bác không có nhiều lựa chọn như bây giờ. Nhưng họ có một thứ rất lớn — đó là lòng yêu nước. Có người vừa học xong phổ thông. Có người còn dang dở giấc mơ vào đại học. Có người trước hôm đi vẫn còn phụ mẹ gặt lúa ngoài đồng. Vậy mà khi Tổ quốc cần, tất cả đều gác lại phía sau. Chiến tranh khốc liệt hơn những gì người ta có thể tưởng tượng. Những cánh rừng đầy bom đạn. Những con đường hành quân kéo dài bất tận. Những đêm nằm nghe tiếng máy bay rít ngang bầu trời mà không biết ngày mai sẽ ra sao. Nhưng trong ký ức của bác, điều sáng nhất lại không phải chiến thắng. Mà là con người. Là người đồng đội nhường nhau ngụm nước cuối cùng. Là người lính trẻ thức trắng đêm cõng bạn bị thương vượt qua cánh rừng. Là những lá thư nhà được chuyền tay nhau đọc đi đọc lại đến bạc màu. Có những người đã mãi mãi nằm lại ở tuổi hai mươi. Không kịp trở về với mẹ. Không kịp mặc một bộ quần áo đời thường sau ngày hòa bình. Tên của họ có thể nằm yên trên bia đá, nhưng tuổi trẻ của họ thì vẫn sống mãi trong ký ức của những người đồng đội còn ở lại. Bác nói: “Chiến tranh qua rồi, điều bác mong nhất là lớp trẻ hôm nay hiểu được giá trị của hòa bình.” Bởi có những chuyến tàu năm ấy… đã đi mà không có vé khứ hồi. Và có những con người đã dùng cả tuổi xuân của mình để đất nước được bình yên như hôm nay.



