Cựu chiến binh

Chuyến Tàu Không Có Vé Khứ Hồi

Ninh Bình13/05/2026Bùi Minh Châu (Đoàn xã Gia Lâm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, ga tàu nhỏ ở Nam Định lúc nào cũng đông nghịt người tiễn bộ đội ra trận. Giữa tiếng còi tàu và tiếng loa vang vọng, cậu lính trẻ tên Duy đứng ôm chặt chiếc ba lô cũ, mắt cứ hướng về phía mẹ mình.

Mẹ anh không khóc, chỉ l quietly nhét vào tay con trai một túi lạc rang và nói:
“Ăn lúc đói nhé con.”

Con tàu chuyển bánh trong tiếng vẫy tay nghẹn ngào của cả sân ga. Duy thò đầu qua cửa sổ hét lớn:
“Con sẽ về!”

Nhưng chiến tranh đâu hứa trước điều gì. Một năm sau, giấy báo tử gửi về làng. Mẹ anh ngày nào cũng ra ga ngồi chờ chuyến tàu chiều dù ai cũng biết người cần đợi sẽ không xuống nữa.

Nhiều năm trôi qua, ga tàu được sửa mới, những chuyến tàu hiện đại nối nhau chạy qua. Người ta vẫn thường thấy một bà cụ tóc bạc ngồi lặng trên ghế đá mỗi buổi hoàng hôn.

Có lần một đứa trẻ hỏi bà:
“Bà đợi ai vậy?”

Bà chỉ cười rất nhẹ:
“Đợi một người nói sẽ về.”

Và giữa tiếng tàu rời ga vang dài trong chiều muộn, câu nói ấy khiến ai nghe cũng thấy lòng mình chùng xuống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn