Chuyến Tàu Không Có Vé Khứ Hồi
Chuyến Tàu Không Có Vé Khứ Hồi
Ông Minh năm nay đã ngoài tám mươi tuổi.
Mỗi lần kể chuyện chiến tranh, ông thường bắt đầu bằng một chuyến tàu.
Đó là chuyến tàu ông lên năm mười chín tuổi.
Ngày ấy, nhà ga đông nghịt người.
Những chàng trai trẻ khoác ba lô đứng chen nhau trên sân ga.
Người thân tiễn đưa đứng kín hai bên.
Tiếng còi tàu kéo dài như xé đôi buổi sáng mùa thu.
Mẹ ông dúi vào tay con trai một gói cơm nắm bọc lá chuối.
Cha ông chỉ nói một câu:
— Đi mạnh giỏi con nhé.
Rồi quay mặt đi thật nhanh.
Sau này ông mới hiểu vì sao.
Bởi người cha không muốn con nhìn thấy nước mắt của mình.
Con tàu chuyển bánh.
Những bàn tay vẫy theo.
Những khuôn mặt nhỏ dần rồi mất hút.
Không ai trên chuyến tàu hôm ấy biết tương lai sẽ ra sao.
Họ chỉ biết mình đang đi về phía đất nước cần.
Nhiều người trong số họ đã không trở về.
Có người nằm lại trên núi.
Có người nằm lại bên những dòng sông xa lạ.
Có người mất tích đến tận hôm nay.
Ông Minh may mắn sống sót.
Nhưng mỗi lần nhớ về chuyến tàu năm ấy, điều ông nhớ nhất không phải cảnh chia tay.
Mà là tiếng cười của những người bạn cùng toa.
Họ kể cho nhau nghe về những cánh đồng quê hương.
Về người yêu.
Về dự định sau hòa bình.
Ai cũng tin rằng mình sẽ trở về.
Tuổi trẻ vốn luôn tin vào tương lai.
Nửa thế kỷ trôi qua.
Nhà ga cũ đã được xây mới.
Những đoàn tàu hiện đại chạy nhanh hơn rất nhiều.
Thỉnh thoảng ông Minh vẫn ra ga ngồi nhìn người ta đi lại.
Ngắm những cuộc gặp gỡ, những chuyến du lịch, những cuộc đoàn tụ bình yên.
Rồi ông mỉm cười.
Bởi ông hiểu rằng những chuyến tàu hôm nay có thể đi và về.
Chính vì ngày xưa đã có những chuyến tàu chỉ đi một chiều.



